Bài 1 của Ương Bướng Thiền Sư
Ba cô đội gạo lên Chùa
Một cô yếm thắm bỏ bùa cho sư
hì hì hì
Ương Bướng Thiền Sư này đang ngủ gà ngủ gật trước bàn máy vi tính thì bị đánh thức giậy để trả lời cho câu này , vì Nhẫn Nhục Tu Sĩ đang vào mùa tịnh khẩu.
Sự nhận xét này rất đúng trong thế nhị nguyên. Đó cũng là hình tướng « Nhân - Quả ».
Khi Nhẫn Nhục Tu Sĩ (=NNTS) nghe tiếng khen (nhân) thì nở phồng hai lổ mũi (quả). Nếu không thì NNTS trơ trơ bất động như một tảng đá hay chỉ là một khối thịt thối tha. Có một điều xâu-xa hơn, đó là tâm của NNTS vẫn bất động, không vì lời khen mà động tâm, không tự so sánh, không tự thấy muốn hơn thua với người khác. Cũng như sóng biển hay gió rừng; khi gió thổi thì lá rừng bay; nhưng rừng vẫn an nhiên tự tai, hay đúng hơn, sự sống của rừng vẫn không vì một vài chiếc lá hay một vài cành cây gẫy mà biến mất theo.
Trên bước chân bạn đi, có thể bạn đã chà đạp và giết biết bao nhiêu sinh vật nhỏ bé, nhưng có cái gì khác với khi bạn cố ý đưa tay ra để giết nó ? Cái khác đó nằm ở cái Tâm. Một đàng là « Tâm bất động » còn một đàng là « Tâm động ».
Cũng như vậy, theo bần tăng, sự khiêm nhường hay sự kiêu hãnh thật khác nhau khi nằm trong vòng nhị nguyên. Nhưng khi đứng về cái nhìn của Tâm thì cả hai chỉ là cái lao-chao của Tâm thức, cả hai chỉ là một.
Nhưng bần tăng nói như vậy cũng không đúng.
Làm sao bần tăng thấy cái Tâm của NNTS mà dám nói nó bất động hay di động ?
Thôi, Ương Bướng Thiền sư này chưa tỉnh ngủ nên nói gà nói vịt. Quý vị thứ lỗi cho !
(Thôi đi ra thử rượu mới mua ở Paris và xem con Ma Tóc Dài của Mẹm Thơ Thẩn Thiền sư ra sao. )