Tổ Bồ Đề Đạt Ma đứng ngắm trăng,
Trăng mọc ở đâu ? và Chùa ở đâu ?
Tổ đã vào tánh Không
Sao còn bỏ Chùa về quê mẹ ?
Tổ đi lạc mất Chùa,
Hay Chùa lạc mất Tổ ?
Hôm nay Vô Tạng Thiền Sư ra sân đứng ngắm trăng, suy nghĩ về sự Sống và sự Chết, xả ngôn, kí ca kí cóp góp lời bàn.
Sự bố thí quí báu nhất là lời giảng cho người khác hiểu được những gì mình đã hiểu. Giảng cho người khác hiểu là một việc rất khó, vì mỗi người một căn, mỗi người một nghiệp. Có người chỉ cần nghe một câu Kinh, có người phải có Thầy, có người phải cần nhiều thời gian ... Cũng vì vậy Kinh giảng thành nhiều cách, nhiều phương pháp khác nhau.
Khi trước mỗi lần bực tức, mỗi khi lòng tham nổi dậy hay mỗi khi thấy gái đẹp ưa nhìn, bần tăng cứ tự trách mình là " Gìa mà không nên nết " . Nhưng bỗng dưng một ngày, bần tăng này tìm thấy cái đầu của người da đen Phi Châu, bần tăng tự nhiên thấy yên ổn trong tâm.
Đời sống giống như những sợi tóc của một người da đen. Khi thấy ngọn tóc thì khó tìm thấy chân tóc; còn thấy chân tóc thì không biết ngọn tóc ở đâu ! Đó giống như ý nghĩa "Nhân quả", không biết đường đâu mà mò.
Còn thế nào là tâm yên ổn ? Thí dụ như :
- Khi thèm uống la-de thì thèm uống la-de. Tại sao lại thắc mắc khi có tiền có thể mua la-de, khi có thể uống mà không hại cho sức khỏe. Sự thèm muốn này cũng chỉ là một sợi tóc của thằng lọ, có nghĩa là cái gì đó song-song với bần tăng, nhưng không phải là bần tăng.
- Sự giận dữ, sự tham lam, sự dâm dục ... cũng vậy, chỉ là một trong những sợi tóc khác mà thôi !
Như thế bần tăng là ai ?
-Khi Lương Võ Đế hỏi Bồ Đề Đạt Ma " Ai là người ngồi trước mặt trẫm ?"
-Trả lời : "không biết ! "
Những Tham Sân Si này chỉ là vật ngoại thân, tại sao phải bận tâm ? Tại sao cứ muốn diệt trừ hết những Tham Sân Si này ? Nếu bần tăng hiện hữu thì Tham Sân Si cũng hiện hữu, cũng như cây lá, núi non, hanh phúc hay đau khổ...tại sao lại cấm cản ?
Vấn đề dặt ra là phải giới hạn những nhu cầu này, cũng như râu tóc mọc dài thì phải cắt cho sạch sẽ gọn gàn, bởi vì những sinh vật khác cũng cần thời gian và không gian để hiện hữu.
Đứng trước sự Chết, thử hỏi những hiểu biết lẩn thẩn này có còn ý nghĩa gì không ?
Vô Tạng Thiền Sư - Thư gởi ngày 21 Tháng Ba 2002