Flash Memory  

 

 

Flashes Memories :

         

 

Lối ra ...
 

PART ONE : Flashes Memories.

 

Chương bốn.

 

Dì tôi vẫn thường hãnh diện về thời con gái mới lớn của mình.
Mùa hè 1970, ba chị em gái tôi khăn gói đi với nhau ra Nha Trang nghĩ 3 tháng hè; lần đầu tiên không có người lớn đi kèm theo. Có lẽ vì thế mà ba chị em tôi và 5 người anh chị họ con chồng sau của dì tôi chợt thấy thân mật với nhau hơn, không như ngày bé cứ cấu xé vào mặt nhau. Cũng có thể vì thấy chúng tôi dạn dĩ  độc lập đi đó đây mà dì tôi thấy hào hứng khi nhắc kể chuyện ngày xưa của mình :
-Ngày dì cũng khoảng bằng tuổi các con, dì cũng chững chạc như người lớn. Có khi còn hơn cả người lớn, bán trời không mời thiên lôi .._Rồi dì cười haha, nói bằng cái giọng Huế ấm đục sang cả có pha chút hơi Nam rất ngộ nghĩnh, như xinh đẹp của riêng dì_ Biết thiên lôi là gì không ? Là ông thần sấm sét, có cái búa trời để giáng phạt những người nào muốn bán Trời, nghĩa là ngạo nghễ coi Trời không ra chi nên muốn bán đi. Người ta còn nói là ‘’bán Trời không văn tự’’, nghĩa là bán không cần tới cả giấy tờ ky kết..
Ba chị em tôi và 5 người anh chị họ tôi ngồi rãi rác quanh một chiếc ghế nylon xếp dài mà dì đang nằm phơi nắng trong phòng khách. Chị Châu, 16 tuổi, ngồi xa nhất, vẻ mặt như lơ đãng, như không đang lắng nghe câu chuyện của dì. Chị Trinh, con dì, nhỏ hơn chị Châu một tuổi, và đang ngồi chuyện trò với chị Châu thì bỏ ngang để xáp lại chỗ tôi đang ngồi cạnh chân ghế mẹ chị. Khuôn mặt giống như Nhật bổn của chị Trinh ngước lên nhìn mẹ chị một cách chăm chú, quan trọng :
-Má đã kể là khi đó má chỉ mới có 14 tuổi thôi mà ..
Giọng nói như khẩn khoản nài nĩ nói một sự thật nào đó mà sự thật đó, mặc dù đã biết rồi, cũng vẫn cứ làm chị Trinh say mê muốn nghe đi nghe lại. Những người con khác của dì, như chị Tâm 14 tuổi, cứ giữ một vẻ im lặng bình thường _như Hạnh 6 tuổi hay Dũng, Cận 11, 12 tuổi, không chú y cũng chẳng làm lơ. Mẹ họ kể thì lễ phép nghe, không kể cũng không sao, không chờ đợi muốn nghe.
.. Nghĩa là câu chuyện đã từng được nghe kể mãi rồi ?
Dì tôi lấy lại giọng bình thường, hết cười cợt, bớt ấm đục sang cả :
-Ừ thì má 14 tuổi, nhỏ hơn con bây giờ một tuổi, nhưng lớn hơn Bé Mỵ một tuổi .. Mạ có quên đâu mà con nhắc ..
..Đang xưng ‘’má’’ theo kiểu người Nam rồi lại đồi ra ‘’mạ’’ của người Huế, như thể có hai con người khác nhau trong dì ? Còn chị Trinh, hình như chị muốn mẹ chị phải kể ra đúng câu chuyện làm chị hãnh diện, chứ đừng kể lôi thôi chuyện nọ kia..
Khuôn mặt dì tôi hơi cụt hứng,
.. lẽ ra dì không nên cụt hứng như thế bởi vì dì đã không nhận thấy vẻ chờ đợi chăm chú như sẵn sàng gà bài nhắc tuồng cho dì của chị Trinh :
-Lúc đó VN vẫn còn là thời Pháp bảo hộ .. Để xem, dì sanh 1925, 14 tuổi là năm 1939, năm đầu Thế chiến thứ hai, nhưng VN chưa có hề hấn gì. Dì là con gái nhà quê, ở làng An Cựu sát Huế, mà dạn dĩ không thua gì gái thành kinh. Người ta mặc áo quần kiểu nào, kiểu chi chi là dì có ráo trọi hết. Không có, không mua sắm được thì dì cũng xoay xở tự may tự mặc lấy.. Haha ! Mệ khi đó dữ lắm, cứ lấy kéo xén cắt phá hết của dì.
Giong của dì chợt trở lại ấm đục, sang cả. Tò mò nhưng tôi cũng giữ lễ độ hỏi :
-Áo quần kiểu gì mà Mệ không cho dì mặc vậy ? Dì có nhớ không ?
-Thì cũng quần short, quần đùi, quần phùng, rốp riếc như mấy bà Đầm vợ các quan tướng Tây mặc.. Áo thì sơ mi tay cánh, tay ngắn, cổ cánh bèo .. Mode áo dài khi đó là của Le Mur Cát Tường ngoài Hà nội vẽ kiểu, dì cũng có luôn ! Haha ! Mặc áo dài cổ cao cứng, chân đi đôi giầy hạ như các quan vua VN, thì cũng xinh đẹp.. Nhưng dì khoái ăn vận như mấy bà Đầm hơn, tại dì to con, có vú có vê không thua gì họ.. Thấy họ mặc đầm đánh quần vợt, đánh cầu thì thích lắm, cũng bắt chước họ ăn vận như hệt rồi tập đánh cầu, cũng nhún nhún cong cong thân hình.. Haha ! Con gái Huế như dì thì chỉ có một không hai, còn không thì cũng rất hiếm, không dễ có. Làm duyên  làm dáng thì cứ lấy giấy chân nhang hương đỏ, nhai nhai với chút nước miếng rồi bôi lên má, lên môi. Mắt thì lấy tí than tro quệt vào tay rôi bôi lên mắt. Ban đầu Mệ không biết, rồi Mệ biết Mệ cấm, dì cứ phải đem ra đồng, soi gương xuống mặt hồ nước trong để trang điểm.. Lúc thì diện điệu như con gái tiểu thư con quan con Vua; lúc thì chơi như con trai ngon lành số dách; cũng ghi danh xin đi thi đua xe đạp vòng Huế_Đà nẵng, Tourin, phóng qua đèo Hải Vân ro ro, như coureur đàn ông .. Mệ cấm không cho đi thi, nhưng dì năn nỉ ông ngoại rồi dì cứ trốn đi thi cho bằng được cả ngày qua đêm.. Tay chân đùi vế gì cũng đen thui hết nên dấu Mệ không được. Về nhà, Mệ đập cho một trận nên thân, đòi xởn cả tóc.. đòi cạo đầu bôi vôi.. Nhưng rồi cứ chứng nào tật nấy.. Cứ bạn bè hú lên một tiếng, chỉ toàn mấy con bạn gái thôi, là phóng đi chơi cả đám .. Chơi lăn chơi lóc với nhau chứ cũng chẳng có thằng bồ, thằng bạn trai nào.. Dì chỉ có cái tội là mê bạn quá, mê cái con thị Vọng, nó bảo cái chi cũng nghe lời làm  theo.. Ông ngoại Tây học nên còn thông cảm tha thứ, chứ Mệ mình cấm đoán đánh đập mà dì cũng không bỏ nổi nó.. Rồi còn ăn cắp tiền cha mẹ mình đem cho con bạn đó, tại nó nghèo khổ .. nghèo khổ nhất trong làng, không cha không mẹ, sống một mình, cái con Vọng đó.. Lần ăn cắp tiền của Mệ, dấu trong ruột tượng.. Mệ cũng có một cái ruột tượng như đàn bà Bắc kỳ cất tiền .. Dì cứ cầm nguyên cái ruột tượng như rứa đem hết đưa cho nó, haha, chẳng biết là mệ để dành, có được bao nhiêu, làm Mệ đánh chưởi quá dì mới bỏ nhà ra đi .. Mới gặp ba con..
Dì tôi nói kể trơn tru mạch lạc, không ngừng câu, ngắt quãng một chút nào hết.
.. Như thể câu chuyện mới xẩy ra đây thôi. Không, hình như đúng hơn tại câu chuyện năm 14 tuổi của dì đã được dì nói đi nói lại quá nhiều lần đến thuộc lòng như cháo ? Nhưng có những ai đã nghe nó ?
Mặt chị Trinh như yên tâm lại và có cả vẻ thán phục mẹ chị,
.. như có thể chị cũng đã thán phục Jean Valjean dám ăn cắp để cho người cùng khổ; và hẳn là vì ly do đó, với chị, sự ăn cắp phải được tha thứ, thậm chí có thể tôn vinh; huống hồ kẻ đó là má chị ..
trong khi mọi người con khác của dì cứ tinh bơ không thấy phản ứng ra sao;
.. có thể lần đầu nghe chuyện của dì, họ cũng có một phản ứng nào đó; hay câu chuyện kể đã quá nhàm tai con dì .. nhưng, cái ‘’con thị Vọng’’ đó nghèo khổ nhất trong làng thì lấy gì mà có áo quần, xe đạp để đua đòi bạn bè, để hú lên một tiếng là tụ hội đi chơi cả đám ?! Có điều gì như không thật ? Hoặc là dì chỉ chơi với mỗi một mình ‘’con thị Vọng’’ cùng khổ; hoặc là dì chỉ thân được với cả đám ‘’chỉ tòan mấy con bạn gái không thôi’’ có cùng hoàn cảnh và điều kiện chơi như nhau thì mới thân nổi nhau.

Cali MT 7/2007: Dì Túy thú nhận chuyện thị Vọng gần 70 năm trước chỉ là một con lại đực, aphrodite, trên là đàn bà, dưới là đàn ông dù cơ quan dục tính không phát triển bình thường. 

Còn chuyện dì gặp bố tôi,
.. hình như dì không muốn kể nên tôi cũng không hỏi tới.
Đã có một thời ky nào đó, khi tôi bé hơn, gia đình bên ngoại thường xuyên nhắc nhở đến bố tôi, khen chê đều có.
.. Nên đủ rồi, cũng nên để cho người chết được yên, được lãng quên bây giờ đây. Vả chăng, có một câu hỏi mơ hồ đến không thể thành hình là,  bố tôi, một gã thanh niên như thế nào mà đi dính chuyện tình ái với một đứa con nít gái 14 tuôi ?!! Mặc dù, đứa trẻ gái đó có thể nói láo về tuổi tác nó như 15, 16 tuổi; nhưng dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ hư hỏng ..   
Bởi vậy, tôi lái chuyện hỏi dì về mẹ tôi vào thời đó.
-Mạ con thì ngoan hơn dì nhiều. Với lại, khi đó chỉ mới 12 tuổi. Dáng vóc dạng hình cũng ốm yếu, bé nhỏ hơn di nhiều. Dì 14 tuổi mà đã cao to như gái 16-17, nên bán trời không mời Thiên lôi ky văn tự là rứa.. Hahah ! Gái 17 bẻ sừng trâu cũng gẫy huống hồ dì. Rất là xung động. Lẽ ra dì phải là con trai .. Còn mạ con, đến lớn cũng còn ngoan, cha mạ đặt đâu ngồi đó .. Cơm nước, mứt bánh, kim chỉ.. Không, mạ con ngoan thật, chứ không như dì .. 9 tuổi, mạ con đã biết đi chợ, tính toán nấu cho cả nhà, người ăn người làm, thợ thuyền. Ăn đâu ra đó, đủ thức món; còn dì, hahah, tới phiên dì, Mệ giao tiền cho đi chợ, mua cha nó một rỗ cá Liệt đem về cho rồi, ai muốn nấu món chi thì nấu, hahah !
-Cá Liệt là cá gì ? Con chưa bao giờ nghe tên ? Hay chỉ ngoài Huế mới có thôi sao ?
..Chuyện cá Liệt này của dì, mẹ tôi cũng đã kể. Như một huyền thoại buồn cười trong gia tộc. Bây giờ cũng là lần thứ hai mà dì kể..
-Là cái thứ cá chi chi, không ra cái giống chi chi mô. Hahah!!
Tiếng cười của dì, nghe thật hào phóng; hình như dì vẫn còn khoái chí chuyện ngày nhỏ, nhưng không biết dì có đoán ra nổi là .. có thể dì cũng đã bị người làm, thợ thuyền chửi thầm là .. kiết lạ;

Kamy Internet world : Mà bà ngoại tôi có thể lại mắng dì là chỉ giỏi lo .. cạ liếc trai ? Hoặc ngược lại ?
18/07/07_TV Span / Tony Snow, phát ngôn viên của phủ tổng thống White House : Túy ‘s paper .. At the same time ! */ Giấy tờ chứng nhận của Túy .. Hoặc Túy cùng một lúc bị chưởi hai thứ.

Vài ngày sau buổi kể chuỵên đó, cũng lại là chị Trinh, vẫn vẻ mặt nghiêm trang quan trọng để thầm thì nói nhỏ giữa vài ba đứa lớn nhất trong bọn 8 đứa con nít anh chị em bạn dì chúng tôi :
-Má chị không kể chuyện về dượng Mưu cho nghe bởi vì ba chị ghen quá. Ba chị vẫn cứ còn ghen với dượng Mưu, làm khổ má chị ghê lắm. Rồi ổng còn ghen cả với ông Giao, bố anh Hùng nữa. Mỗi lần cãi nhau là má chị lại ngã ra giả chết. Trong ba nguời, dượng Mưu là người đầu tiên, ông Giao thứ hai rồi mới tới ba chị. Má chị nói .. có vẻ má chị thương ông Giao nhất, tại ông đó hiền; chứ ba người yêu má chị, người nào cũng đẹp trai. Nhưng chị nghĩ là ông Giao chắc đẹp trai nhất vì anh Hùng đẹp trai hơn anh Trọng, anh Thủy hay thằng Dũng .. 
Chị Châu cứ không hỏi bất cứ điều gì trong cái mớ tóc đen tuyền xõa dài rất điệu của chị; nhưng tôi, thật tôi tò mò hết sức chuyện chết giả của dì tôi để mọi chuyện phải tỏ rõ như cái đầu tóc của tôi mà mẹ tôi chuyên môn cắt ngắn à la garconne Jean Seberg :
-Chết giả nghĩa là gì ? Ngày bé nghe nói, em cứ nghĩ là giả vờ chết ..
-Nghĩa là đang ngồi vậy tự nhiên ngã lăn ra xỉu, mắt trợn trắng, miệng sùi bọt miếng, mặt trắng xanh, có khi còn giật nẩy chân tay.. Phải lấy ê-te cho ngửi mới tỉnh lại ..
-Ê-te là cái gì ?
-Cái chất nước trong nhà thương người ta cứ dùng để đánh thức bệnh nhân sau khi mổ, ba chị nói chớ chị cũng không rõ nó là cái gì.. Chắc cũng giống như essence.. Có lần không có ê-te thì ba chị lấy essence cho má chị ngửi, thì cũng tỉnh lại.
-Mỗi lần chêt đó có lâu không ? Người ngợm ra sao ? Tay chân, thân thể ..
-Vài phút thì tỉnh dậy. Có lần ba chị cứ lỳ ra, không cho ngửi ê-te thì má chị cũng nằm đến 10-15 phút. Người cứ lạnh ngắt, cứng đơ ..
-Lạ lùng ! Thật là khó hiểu ..
Nhưng tôi không nói hết điều tôi suy nghĩ với mọi người. Dì chết giả giống như là giả vờ chết, đóng kịch chết cho chồng con dì thương hơn. Chứ làm sao mà chết rồi lại tỉnh dậy dễ dàng được ? Còn nếu dì không đóng kịch, thì những giây phút lúc đó, linh hồn người chết đi đâu ? Có lẽ có một thần khí vô hình nào chớp nhiếp linh hồn dì những khi đó ?

Radio KNX 1070AM / Linda Nìesse : Thì là Khea. Tụi tao cũng đồng y như thế.
-Hạ đẳng khí thi thường xui cho người ta làm điiều hư hỏng, sai quây.
Radio KNX : Side by side */ Hết điều sai này tới điều sai khác. 

 

Chương 4bis.

 

Ngày bé, khi tôi còn chưa đến trường học, khoảng 4-5 tuổi, đôi khi ba đứa con nít chúng tôi giúp người lớn ngồi lột vỏ đậu ván nấu chè Huế, nhặt giá nhặt rau, lượm sạn trong từng nồi cơm to tướng nấu cho cả nhà 15-16 người ăn; nếu có mẹ tôi ở Saigon là mẹ tôi lại kể chuyện tuổi thơ giỏi giắn bếp núc của mình cho cả bọn nghe. Mới 6 tuổi đã biết trông em. 9 tuổi được gửi lên nhà ông chú, em ông ngoại, làm trợ giáo để học chữ quốc ngữ. Đi cùng với dì tôi, 11 tuổi.Tại ông ngoại đi Tây về thì bận rộn làm Trưởng xưởng lò vôi, ci-ment, đúc gạch của Pháp ở Cống Phác Lác, ven sông Hương. Phế bỏ bà vợ đầu vì tội đánh bạc; ông ngoại lấy Mệ tôi, là người cũng rất hay ghen với bà vợ cũ của ông. Mẹ tôi nói ông ngoại thì hiền và rất Tây, trong khi ông chú thì nghiêm và cổ. Bà thiếm vợ ông chú thì hay nói, bắt bẻ khó khăn, đảm nhiệm chuyện dạy dỗ cơm nước, bánh mứt cho chị em mẹ tôi. Bà Thiếm này chị em tôi cũng được gặp gỡ, diện kiến ở Saigon, thì giống như một con khỉ nhỏ với cái đầu tròn vo cạo trọc, lởm chởm tóc bạc, khuôn mặt dài thon mà vẫn phẹt phẹt kiểu khỉ. Nói nhanh nhanh, tía lia thật, nhưng trông rất buồn cười nên có vẻ không khó khăn như một lời truyền tụng ngày xưa trong cả họ. Mẹ tôi nói vì về sau bà Trợ lớn tuổi tu hành nên hiền bớt ra, chứ ngày xưa ở không nổi phải ngừng ngang chuyện học, năm 11-12 tuổi bỏ về lại nhà cha mẹ trông một đàn em trai 5-6 người; trong khi dì tôi 13-14 tuổi, thì trối trời, cứ nại chuyện học không muốn về gánh đỡ.

Và vì vậy nên mới không có cội rễ gia đinh trói buộc, mới có tính tình của một-cảnh-hai-ba-quê, nên
17/07/07-Radio KNX / Denis chọt luôn: Chuyện ái tình..
 dì tôi mới dễ hư hỏng, lăng nhăng tình ái. (?)
Denis : Như Steve.. Rồi, coi chừng sẽ là Mitch ?
Ạ,  Mitch Noir sẽ bị cắt củ ở lại Mỹ gánh vác chính trị ..
TV Span 2/ The White House Press : Chỉ ở giai đọan chuyển tiếp thôi ..


Nhưng dì tôi biết nói năng bẻm mép, biết tấn biết thối _mẹ tôi kể, mắt mũi thì xinh đẹp đầy đặn giống Mệ tôi nên được ông ngoại yêu chìu hơn trong hai người con gái. Còn mẹ tôi thì thẳng tính bộc tuột như Mệ tôi, yêu là nói yêu, ghét là nói ghét, trong khi lại có mắt sâu, mặt vuông, mũi gãy mà hếch như ông ngoại, nên cha mẹ thương đều mà không chìu.
Có một câu chuyện cứ trở đi trở lại mãi những khi mẹ tôi ngồi đan áo hay khâu tay những tấm áo quần cho chúng tôi ngày bé; mẹ tôi cứ tủm tim cười kể rằng, ngày hai chị em mẹ tôi sắp sửa khăn gói đi học xa nhà, có người họ hàng là một ông chú bác họ xa đến chơi nhà. Ông này đòi hai chị em mỗi người phải lần lượt hôn ông ta thì mới được kẹo phát. Mẹ tôi nhất định không hôn vì không thích ông họ hàng dù rất thèm những chiếc kẹo Tây đó. Trong khi dì tôi cứ chực chờ đến phiên gọi mình là hôn lấy hôn để để được kẹo. Cuối cùng, dì tôi bị gạt hôn nhiều hơn là số kẹo nhận, vì ông nọ chỉ có vài chiếc kẹo để phát, và thực sự ông đó chỉ muốn làm sao lừa cho được dù chỉ một cái hôn của mẹ tôi, mà cũng không có nổi. Nghe mẹ tôi kể..
.. thấy Mạ vẫn còn khoái chí như Mạ tự dưng nhỏ lại, chỉ hơn tôi có vài ba tuổi mà đã khôn ngoan thắng cuộc đến người lớn cũng không lừa được, lại còn làm lòi ‘’mặt chuột’’ của ông chú bác đó là không có nhiều kẹo mà cũng ‘’bày đặt dụ con nít’’ như chuyện ‘’mẹ mìn’’ dụ kẹo con nít ở trường học để bắt cóc bắt làm con nuôi mà anh Thủy kể. Đến khi tôi đi học, tôi cũng sẽ bắt chước Mạ không nhận kẹo của bất cứ ai. Còn hôn, đâu có ai bắt chị em tôi làm, chỉ có tôi là phải bị làm ‘’mắt mơ’’ cho người lớn nhìn ở mấy ngày Tết. Những người lớn thích nhìn mắt mơ của tôi đó cũng dễ thương như dượng Chỉnh, dì Hai, anh Lệ, thiếm Triển.. vì luôn luôn họ giữ lời hứa là, không những phát bao lì xì cho riêng tôi mà còn phát mọi bao lì xì đỏ cho tất cả các anh chị em tôi dù với chỉ một lần ‘’mắt mơ’’ của tôi thôi.
KNX AM 1070 / Frank  : Insurance ! */ Cô cũng là một thứ bảo hiểm tài lộc cho mọi người như bây giờ .
Như Tết mới vừa đây, dúi mặt vào hai cánh tay co cùi chỏ che đầu và cụng sát đầu vào tường trốn mọi người đang năn nỉ xin ‘’ mắt mơ’’, tôi suy nghĩ một tí, rồi quay mặt ra làm một ‘’mắt mơ’’ trong lúc mọi người vỗ tay khen mắt đẹp, nói ‘’đúng là mắt mơ’’ ..  
So với dì Túy, thì Mạ thắng cuộc. Nhưng so với ‘’mắt mơ’’ của tôi thì Mạ vẫn không có kẹo mà Mạ thèm. Còn dì Túy ..
Mãi rồi tôi mới hỏi mẹ tôi trong lúc mẹ tôi lại im lặng như suy nghĩ một lúc lâu, hoặc sắp sửa cố nhớ, cố tìm chuyện khác để kể sang chuyện mới :
-Mạ, .. Dì Túy có biết mình bị gạt không ?
-Dì cứ ôm cổ ông đó hôn hoài mà không thấy kẹo phát ra nữa thì phải biết chứ.
-Hôn cái ông đó có .. ổng có hôi không ?
-Mạ cũng không biết nữa. Hôn má ổng thôi. Chắc ổng cũng phải tắm rửa trước khi đi chơi, đến thăm ôn mệ ngoại chứ.
Tôi muốn hỏi dì Túy bị hôn nhiều mà có ít kẹo thì dì nghĩ sao. Nhất là lúc chót, cái kẹo sau chót hết.
Nhưng chuyện hôn hít, như chuyện người lớn, rồi con nít mà cứ tò mò thì Mạ có thể bực mình không nói kể nữa.
 Nên tôi chỉ hỏi :  
-Rồi dì Túy có bực không ?
-Dì cũng chẳng bực. Hết kẹo thì thôi, dì bỏ dì đi. Tại cứ phát kẹo ra là dì ăn tuốt luôn, chẳng cho ai..
Hình như Mạ đã có bực là dì Túy không chia kẹo cho mình. Mạ chắc đã tính trong bụng là không hôn ông đó vì ghét ổng _ chắc mặt ổng sần sùi những mụn đỏ trên má, nhưng vẫn có thể có được tí kẹo ăn từ dì Túy, dù nếm qua cho biết mùi thơm, nên cứ cứng đầu không chịu hôn ông đó. Ai ngờ kẹo hết..
Hình như mẹ tôi có kể là còn lại cái chót trên tay, ổng cầm giơ ra, muốn dành cho mẹ tôi, nếu dì Túy đừng cứ cố lì nhất định hôn lấy hôn để để dành ăn luôn, làm mẹ tôi súyt phát khóc vì tức. Vì mẹ tôi đã có thể có kẹo mà không phải mất hôn. Vì mẹ tôi thấy dì ăn thì cũng thèm; nhưng phải đấu trí với ông người lớn mà chị không giúp mình nên cuối cùng cố cho là chỉ có chị mình mới thua vì dẫu gì cũng coi như bị gạt.
.. Hết kẹo, thì tôi nghĩ là Mạ coi như cũng thua luôn. Nhưng không biết thua ai ? Tôi nghĩ không ra ..
Dì Túy còn cố hôn để biết chắc kẹo còn hay hết ? Đạo ly thực nghiệm Tây phương.  Còn mẹ tôi ? Mẹ tôi đấu trí như thể đã phải làm chính trị. Để bây giờ cả thế giới nếu theo dõi Kamy Internet World cũng phải suy nghĩ theo. Một kiểu đạo ly chiêm nghiệm Đông phương.  
18/07/07_TV Nasa rạng đêm / Một phi hành đoàn Satellite STS 117 của Red Cross xuất hiện trên màn ảnh với 4 cây kẹo mút kẹp vào những ngón tay. Mu bàn tay trái của anh ta đưa về ống kính, nên chiếc kẹo hồng thứ nhất_tính từ phía trái màn ảnh sang phải, bị kẹp vào ngón út. Chiếc thứ hai màu xá xị, kẹp vào ngón đeo nhẫn. Chiếc thứ ba màu blue kẹp vào ngón ba. Còn lại chiếc tứ tư, cũng mầu hồng, kẹp vào ngón cái. Anh ta cứ giơ kẹo ra như vậy, không nói gì. Té ra, trên satellite họ cũng không đến nỗi thiếu thốn, đến kẹo mà còn có. Bất ngờ, tôi hiểu ra. Vì đoạn văn kẹo trên mà tôi được mời ăn kẹo trong không gian. Buồn cười là anh chàng nọ cứ giơ kẹo ra, vẫn không nói  để tôi hiểu là tôi phải chọn. Cái thứ nhất, tôi nói.
TV Span _Tony Snow/ White House Press : Là Thủ tướng Blair .. Không, giờ phải gọi là vị đại diện hay Tổng thống Âu châu.
Những chiếc kẹo trong mu bàn tay to dầy vẫn giơ ra. Tôi cứng đầu nhắc lại, Cái thứ nhất. Cái thứ nhất đếm từ phải sang trái hay trái sang phải đều là màu hồng.
Tony Snow : Tổng thống (Vị đại diện) thì giữ nguyên vị thế..
Cắc cớ, tôi hỏi lại : Tổng thống hay đại diện nào ? Ạ (Người thứ tư ê kíp Chồng Mẫu hệ cũng có thể bỗng trở thành người thứ nhất. Hoặc ngược lại ..)
Tony Snow : (Thể theo ưóc định) của cộng đồng, tiểu bang, xứ sở, địa phương mà gọi danh xưng ..
Bàn tay xoay lại. Anh ta nói : Thanks for Blair !
Rồi anh ta bóc kẹo ăn. Kẹo là hôn. Hôn là kẹo. Dù gì cũng không phải là Red Cross, bạn đồng nghiệp của anh ta, đang bị tập thể Nasa phạt vì tội có một quá khứ tình dục ẩu tả (?)

 

Chương 5.

 

Chuyện thị Vọng không phải là lần đầu chị em tôi mới nghe kể.
Trong một vài đêm khuya vắng của tuổi thơ tôi, khi tất cả mọi người trong nhà đã vào giường ngủ; đôi khi giấc ngủ khó đến vì đêm nóng nực làm
23/7/ 07_Saigon Radio 1480 AM / Bác sỹ Phạm Đặng Long Cơ cười trêu : (Oh ! Có phải..) Ban B (đâu mà táo bón chữ nghĩa) ?! Thiếu Anh nó cười (vì thiên tài ..thai tiền chữ nghĩa của cô .. Thánh yêu )..
ngứa ngáy và mẹ tôi phải luôn tay quạt gãi lưng cho chúng tôi, thì câu chuyện của những người lớn lại trỗi lên. Cũng có những đêm cơn ngủ của tôi bị đánh thức với câu chuyện của họ; và nằm im tôi lắng nghe .. Nhỏ nhẹ, lãi rãi qua về. Thường là những câu chuyện nói về quá khứ xứ Huế của những người lớn. Khởi sự có thể là các cậu tôi gợi chuyện. Chị có nhớ hồi tê .. Chị có biết .. Có khi lại là mẹ tôi. Không hiểu mấy cậu còn nhớ.. Ngật có nhớ ..Bảo có nhớ .. Tân chắc không biết nổi mô .. Một câu hỏi nào đó để khởi đầu những câu chuyện với chữ ‘’có’’, chữ ‘’nhớ’’, những tiếng có dấu sắc ..vang lên ‘’nhỡ nhàng’’ nửa vời, bâng khuâng như một dấu hỏi; mà không sắc nhọn, gẫy gọn của một dấu sắc.
Kamy Internet World : Tiếng Bắc Saigon 1954 và tiếng Nam thì rõ ràng, chắc nịch. Giọng Bắc Hà nội 1975 thì cũng lơ lớ nửa vời nhưng thiếu cái chút âm trầm của một dấu nặng trong giọng Huế, miền Trung.
Giọng mẹ tôi như một tiếng thở dài ru êm giấc ngủ trong buồng trong, nơi bốn chị em gái tôi cũng nằm ngủ chung. Giọng các cậu trong đêm nghe thì nhẹ buồn như có chút ẩn nhẫn, hoài vọng trên căn gác lửng. Có cậu ngủ phòng ngoài.
Mọi tiếng nói của những người lớn ngủ khắp nơi trong nhà nhẹ tênh bay lên mái nhà rồi rơi xuống buồn tênh như tiếng giun dế trong đêm.
Chị có nhớ hồi Ôn còn làm lò vôi ở Cống Phác lác.. Em thì quên rồi, không biết Cống Phác lác nằm ở mô.. Ở Long thọ. Còn làng Cẩm Phả-Mỹ Lệ, gọi chung là Cẩm lệ. Chỗ nớ làm thuốc lá Cẩm lệ, có đúng không ? Chứ còn chỗ mô nữa .. Chị có nhớ hồi tê khi mình còn ở Long thọ, lúc chạy tản cư cả nhà ..Tây nó bắn rocket, còn Việt Minh thì mã tấu lưỡi lê .. Lụi cho một cái là chí tử chí mạng, chết ngắc ngoải .. Chị có nghĩ là nếu anh Quãng không vào bưng thì ảnh có bị thủ tiêu không.. Làm răng mà ảnh lại bỏ gia đình đi theo cách mệnh .. Nếu Ôn còn sống .. Nếu mình không vô Saigòn .. Nếu..
Một đêm, tôi nghe cậu Ngật hỏi. Chị có biết tại sao chị Túy bỏ nhà ra đi ? Uả, Ngật không nhớ chút chi răng ? Dạ .. chị nói sao ? Chị Túy bỏ nhà đi là năm 1939.. Khi nớ em mới có 7 tuổi, rồi Ôn Mệ cũng dấu luôn, mô răng mà biết được ! Thì tại cái con thị Vọng dụ chị Túy lấy hết tiền để dành tiết kiệm của Mệ. Con thị Vọng là ai, chị có biết nó không ? Con nớ chẳng ai biết nó là ai, hình như cũng người cùng làng An cựu. Mất tiền, mệ đánh khảo tra cách mô cũng không được; dọa đến tự tử tự vận, chỉ cũng cứ nhât định không khai. Rồi chỉ bỏ nhà đi theo con thị Vọng ra Huế. Té ra chỉ rắp ranh đi theo nó nên đưa tiền cho nó giữ trước. Mệ khóc lên khóc xuống, bỏ cơm bỏ nước bắt ba mình đi tìm cho bằng được. Giá nào cũng phải tìm. Cả nhà khổ chi mà khổ. Ôn cứ đạp xe lóc cóc mỗi ngày từ làng An cựu ra Huế, cũng 15 cây số chứ có ít mô. Xanh mét cả người. Mặt mày phờ phạc, chiều nào đi về cũng nói, Chưa có kết quả, rồi xin miếng nước uống. Chính tự tay chị đi pha chè. Mệ lại xỉu lên xỉu xuống. Di mới sanh khi nớ không có sữa mạ khóc như ri. Bảo hai tuổi. Long thì chết đâu được một, hai năm chi đó. Có Quãng lớn nhất trong mấy cậu thì cũng chỉ mới 9 tuổi chứ mấy. Rồi làm răng mà Ôn tìm thấy chị Túy ? Ôn rình mò gần cả năm trời mới túm được chị Túy. Có cái thằng thợ chụp hình, người trong làng ra Huế làm việc. Thằng nớ hắn ưng chị Túy, rồi ghen với anh Mưu nên chỉ đường chỉ lối cho ba mình tới tận nhà riêng của anh Mưu. Ôn phải rình thêm môt thời gian nữa vì nhà anh cứ khoá trái lại, không có bóng người bên trong. Rốt cục bắt quả tang hai người đi ăn chơi mô đó mới về, Ôn mừng quá, Ôn nói với chị, chỉ mong rinh được con gái mình về là phước ba đời. Cho Mệ khỏi tru tréo, con gái đầu là con nhờ con cậy, phải bắt về. Chửa hoang chửa dại cũng phải lôi cổ về nhà cạo đầu bôi vôi, giáo dục lại.. Ai ngờ chỉ đâu chịu về. Chỉ xí gạt Ôn cho đi về một mình, làm Mệ tru tréo la Ôn quá trời. Ôn kể, hai cha con đã đi về tới tận đầu làng, ngó đi ngó lại chỉ đâu mất tiêu .. Chỉ nói mót đi đồng, rồi chỉ lủi đại sau mấy khóm tre làng, trốn luôn, đi ngược ra Huế. Mệ bắt ba mình phải lội ra Huế, liền trong ngày để rình nhà anh Mưu. Mấy ngày sau ba mình mới chụp được ảnh. Ôn nói ly nói lẽ, nói thiệt tuổi của chỉ; nói xin nói dọa, con dại cái mang để xin ảnh chỉ chỗ chỉ trốn. Ôn kể, hai người cứ nói với nhau toàn bằng tiếng Tây, như để xét nghiệm trình độ gia thế của nhau. Ôn đâu có dám nói với Mệ, chỉ nói với chị, anh  Mưu cũng là con người học thức, cầu cho ảnh chịu lấy chị Túy là quá mừng, chỉ sợ ảnh không ưng ..  Còn chị Túy thì chỉ cứ kể, thấy đói bụng chỉ đi vô một cái quán bán bún ăn, rồi để quên cái nón lá. Lúc đi trở lại tìm thì thấy anh Mưu với bạn bè đã ngồi đầy ra, họ cứ chòng ghẹo chỉ cho anh, nhất định không trả cái nón lá, thành quen nhau luôn .. Khi nớ chị Túy đang bị con thị Vọng bỏ rơi, mới tắp đại vô đám bạn bè anh Mưu .. Toàn là các Mụ các Mệ, vương tôn công tử xứ Huế, ăn rồi chỉ biết lo chơi, đâu có muốn đèo bòng vợ con làm chi .. Rồi họ đẩy qua cho anh Mưu. Đúng ra, mỗi người chia nhau chứa chị Túy một lúc.. Đó là anh Mưu kể cho chị nghe sau này. Mệ không biết chuyện chi ra chuyện chi nên Mệ cứ bực anh Mưu ..
Câu chuyện dừng lại.
Hình như mẹ tôi muốn nhân thể kể chuyện để bào chữa cho bố tôi một lỗi lầm.  Hình như cậu Ngật không mấy tin điều mẹ tôi vừa nói nên cậu Ngật im một lúc rồi nhảy cóc câu chuyện.
Cậu Ngật hỏi lãng sang điều khác.  Ba tính tình ra răng ? Ba mình thì hiền, không la không rầy ai chi mô. Chỉ có Mệ mới hay bắt nhặt bắt khoan, cái chi cũng nói. Bà mẹ chị Hai Chỉnh thì hiền, trong khi Mệ mình, vợ sau mà cứ ưa nói cạnh nói khóe mỗi khi Ôn đi thăm con đời vợ trước. Ôn chỉ cười nói, Chứ không lẽ đẻ ra rồi không cho nuôi hay răng.. Vợ trước của Ba chỉ có hai người con, mình cũng phải gọi là Mệ lớn .. Ba dạy chị gọi là Mệ lớn, mà coi bộ Mệ mình không ưa nghe nói như rứa. Phải chi bà mẹ chị Hai không có con, đằng này có đủ trai lẫn gái nên cũng coi như một đời vợ chính thức của Ôn rồi còn gì, dù có để bỏ ..
Cũng như mẹ tôi lấy bố tôi và chúng tôi thì có đủ cả trai lẫn gái nên mẹ tôi là vợ chính thức của bố tôi. Còn dì Túy ?
Ba mình cái mặt ra sao, chắc chị thì phải nhớ rõ hơn tụi em? Giống hệt như anh Bình, em chị Hai. Trong nhà mình chỉ có Quãng là giống Ôn như khuôn đúc. Cái mặt trắng mà xanh như Tây, tạng người ốm o gầy gò; trong khi Mệ mình thì đen mà to con, người mình cối xương đá, đẻ con mấy bận rồi mới trắng ra .. Ôn cứ cười kể chị nghe chuyện con mắt Mệ sắt như dao bổ cau, bao nhiêu người theo chọc cũng không ưng. Hôm nớ, tự nhiên làm răng không biết, Ôn đi ghe ngang trên sông Hương, thấy Mệ đang làm cái chi cũng không biết, giữa một đám trai thợ, cái mặt hầm hầm, ai hỏi cái chi cũng không nói. Ban đầu Ôn cũng không để y. Ôn khi đó đã có chị Hai, anh Bình thì mới sanh. Sau trai thợ người ta nhờ Ôn xin lỗi Mệ giùm họ; khi Ôn nói Mệ mới chịu mở miệng ngó lên, liếc Ôn. Đôi mắt lá râm sắt như dao bổ cau ..

 

 

Chương 6.

 

Bà ngoại tôi, mà như là người Huế thì gọi là Mệ; năm tôi 16-17 tuổi đã trên 70. Cực kỳ thông minh và vẫn còn rất tinh tường. Đôi mắt vẫn sắt như dao bổ cau. Cái trán và mũi cao đẹp như cái phần khuôn diện phía trên của Romy Schneider. Hai lổ tai thì dầy dặn dài như tai Phật vẽ. Mệ tôi già mà lồng ngực còn chắc nịch xổ thòng đầy hai vú trắng hồng đẹp như hai quả mướp to_mà Mệ bắt gọi là ‘’bụ’’, chứ không được nói thô tục là ‘’vú’’ như vú bò, vú chó, vú heo, còn ‘’bụ’’ là Trời cho để nuôi con bụ bẩm mát sữa ..
Mệ tôi cứ ưa cầm quyển báo Phụ nữ dầy 50-60 trang khổ to, phát hành hằng tuần tại Saigon, ngắm nghía tới lui hai trang bìa có những hình ca kịch sỹ. Rồi kê sát vào mắt, lẩm nhẩm đánh vần những chữ in to. Rồi cứ ngồi lật từng trang như ngửi mùi giấy báo mới trước khi nhờ tôi đọc cho nghe những truyện dài in từng kỳ trong đó. Có chuyện tình cảm xã hội VN. Có chuyện Tàu tinh yêu mộng mơ Quỳnh Dao. Có truyện Liêu Trai chí dị. Có truyện gián điệp Anh Pháp.Và có cả chuyện kiếm hiệp Tàu, Lộc Đỉnh Ky của Kim Dung. Thật ra, Mệ tôi đã luôn luôn kiểm điểm trước số trang của mỗi câu chuyện sẽ in dài ngắn ra sao, và luôn luôn nhờ đọc truyện theo thứ tự y thích của mình mà không theo tứ tự xếp trong báo. Để rồi lại chắc lưỡi tiếc rẻ nếu truyện Mệ tôi ưng y lại in quá it, quá ngắn trong một ky nào đó. Có những lần, tôi bận bài vỡ trường học, khởi sự đọc nhẩy cóc những câu mà nếu bỏ đi cũng không nhất thiết làm cho khó hiểu câu chuyện. Rồi cứ vậy, tôi nhẩy cóc luôn một, hai đoạn ngắn chừng 5-6 giòng. Đến lần nhẩy cóc đoạn kế đó, Mệ tôi nhận ra liền sự thiếu mạch lạc thứ tự cắt nghĩa lớp lang của câu chuyện, phản đối ngay tại chỗ, Con đọc cái chi mà Mệ không hiểu chi hết cả rứa ?! Báo có in sai không ? Rồi tôi phải mất công đọc lại cho Mệ hiểu. Bởi vậy tôi phải cẩn thận khi nhẩy cóc bỏ đoạn những lần sau; vừa đang khi đọc chậm rãi cho Mệ tôi nghe một đoạn này, thì cũng vừa đưa mắt đọc trước luôn các đoạn kế đó để lựa đoạn nào sẽ bỏ bớt, mà không làm Mệ tôi nhận ra. Thì Mệ lại phán luôn, Truyện nớ báo tuần ni Mệ đếm số trang, số đoạn cũng nhiều, răng mà con đọc mau hết rứa ..
Bởi vì những cái dịch vụ bà cháu mà tôi chu tất cho Mệ, ngoài chuyện báo chí thì còn chuyện dầu mỡ, đấm bóp, chuyện băng bó thuốc men dị ứng ngứa da; tôi còn đặc trách lo luôn chuyện chuẩn bị chén bát chi ly tinh sạch cho mỗi tháng ăn chay hai lần của Mệ mà chỉ có mỗi mình tôi giữa mấy chị em gái, là Mệ mới nhờ làm điều đó. Cho được kỹ luỡng thanh khiết. Một lần tôi hỏi Mệ tôi, Tại sao mình phải kỹ lưỡng như thế. Mệ tôi nói_không, chợt nói bởi vì hiếm hoi mới nghe thấy như thế, nói bằng cái giọng Huế rất trong, rất dịu dàng nhỏ nhẹ; rằng là, mô đã ăn thua chi với Cung Nội. Tôi hỏi, Cung Nội là cung gì ? Là Cung Đại nội, chỗ mà Vua ở ngày xưa. Làm sao mà Mệ biết Vua chúa ăn uống ra sao ? Lúc nhỏ Mệ ở trong nớ.. 
Trời ơi, bà ngoại tôi mình cối xương đá như một bà cụ nông dân lực lưỡng mà lại ở trong Cung Vua ! Lạ thật ! Hèn chi mà giọng nói Mệ thường khi vẫn đục đục trong trong, cũng thường như mọi người; bỗng dịu nhẹ thanh quí bất ngờ bây giờ. Hay cũng có thể vì kỷ niệm tuổi thơ làm con người ta trở nên mềm mại dịu dàng, mảnh mai cả giọng nói ?
Mệ làm gì mà ở trong Cung Vua ? Tại Mệ cố bị Vua bắt tuyển đem vào Cung Vua khi mới đẻ Mệ ra .. Tại sao ? Tại Mệ cố đẹp. Khi nớ Mệ cố chỉ có mỗi mình Mệ. Gái mới một con trông mòn con mắt nên Vua thấy Vua ưng, Vua bắt vào làm vợ. Rồi chồng của Mệ Cố, tức là ba của Mệ, thì con gọi bằng chi ? Gọi bằng Ôn. Ôn thì ở đâu khi đó ? Thì phải bỏ chứ làm răng bây chừ. Vua nào mà ác vậy Mệ ?! Sao Mệ Cố không chống lại ? Tại Mệ Cố hiền, mà Vua Thành thái thì dữ như cọp. Cứ lấy roi bện bằng sợi cây dâu da ngâm nước mà đánh. Càng ngâm nước càng quất đau. Quất người này người kia chan chát, tứa cả máu ra mới dứt hành roi. Ra đường thấy đàn bà con gái đẹp là giơ tay bóp bụ, xem bụ to bụ nhỏ, rồi là bắt cột dẫn đưa luôn về Cung. Mệ Cố đã lấy bùn trét mặt, lấy nón lá che mặt che đầu, ai ngờ Vua đi tuần ra ruộng chơi, trông thấy Mệ Cố, Vua bắt kêu lại, bắt giở nón nhìn mặt, rồi cho tuyển luôn vào Cung Nội. Mệ Cố năn nỉ khóc lóc cách chi Vua cũng không tha, còn dọa quất roi cho rách áo rách quần, cho lõa lồ hổ ngươi. Thành ra Mệ Cố mới để cho bắt đi, không kịp báo cho chồng con. Mệ khi nớ còn đang bú ẵm ngữa, khát sữa đòi mạ khóc ra rã. Mệ Cố trong Cung Vua cũng khóc vì căng sữa, nhớ con ..
Giọng Mệ vẫn tiếp tục thanh quí và nhẹ như những hạt mưa bụi bay lất phất.
Sau có người làng làm lính quen biết Thái giám trong Cung Vua, lén đem Mệ vào Cung Nội để Mệ Cố cho bú. Vua mà biết là Vua xử chết, có khi tru di tam tộc ba đời. Rồi Mệ Cố làm gan giữ luôn, nuôi con lén lút trong Cung Nội cho tới năm Mệ 12, 13 tuổi. Khi nớ, Mệ ngoại của Mệ lại sợ Vua trông thấy,Vua lại bắt tuyển luôn cả mẹ lẫn con, nên mới đem ra ngoài nuôi; chứ nếu không Mệ đã ở luôn trong Cung vua, đâu có bây chừ mà ỏ đây, sống đời dân dã cực khổ. Bởi rứa, mọi chuyện chi chi, cách thức cúng bái, ăn uống trong Cung Vua ra sao là Mệ biết hết ..
Bây giờ thì tôi hiểu ra vì sao giọng nói Mệ tôi tự dưng đổi sang ra kiểu thanh quí. Ra cái điều nói về cung cách Vua chúa thì phải có giọng nói quí phái đúng kiểu phong vận Vua chúa.
Mệ có biết là Vua Thành Thái thì cũng bị Pháp bắt đem đi lưu đày không ? Con nghĩ là tại ổng ác làm dân ta thán, nên bị tống cổ đi lưu đày. Rồi Mệ Cố về sau ra sao ? Cũng không biết ra làm răng, không nghe tung tích chi nữa cả từ khi Mệ bị đem ra ngoài nuôi. Rồi Mệ nhớ Mệ cố chứ ? Nhớ chứ, làm răng mà không cho được. Mạ ruột có một mạ một con thôi mà.
Giọng Mệ tôi chợt nghe buồn hiu. Số mệnh như vậy, hèn chi mà vẻ mặt Mệ tôi cũng đôi khi có nét lạnh lùng cô độc.
Thôi thì mình cứ coi như là Mệ cũng được Mệ Cố ôm lo một thời gian cho thỏa nguyện tình mẹ con, còn hơn Mệ cứ bị ỏ ngoài đời, không biết mẹ mình là ai. Nuôi lén lút thôi đó mà, có chi to tát. Vừa biết đi biết nói là Mệ Cố phải thôi không được săn sóc riêng nữa, chứ người ta cũng sợ lòi việc rồi Vua biết Vua phạt chuyện họ giúp mình. Thành ra, Mệ ở trong Cung mà không được ỏ với mẹ của mình ? Mô có, Mệ Cố phải để thả Mệ ra cho ăn chung, ngủ chung, sống với mấy đứa nhỏ khác. Lâu lâu trông thấy, mới kêu lại vuốt đầu vuốt tóc, giả như sửa sốn sửa áo, rồi cũng phải sửa luôn cho mấy đứa tê. Những đứa nhỏ đó là ai ? Con phi tần mỹ nữ trong Cung Nội. Tụi nó ra sao, và Mệ có gì khác không ? Thì cũng cột tóc chỏm trái đào, nhỏ thì ba chỏm, lớn thì hai chỏm; ăn vận áo đơn áo kép, quần the, chân đi giầy hạ, giống hệt nhau, như con Vua con quan ..
Giọng Mệ lại có chút hãnh diện như mình cũng có cội có nguồn phong lưu khác thiên hạ.

 

 

 

 

Chương 7 - 8   ...
Ngõ ra .....