Flash Memory  

 

 

Flashes Memories :

         

 

Lối ra ...
 

PART ONE : Flashes Memories.

 

Chương 1

Tôi không biết gì hết về bố tôi nhưng tôi nghĩ là, tôi yêu bố tôi. *
*‘’Yêu’’, như hai người nam nữ mới gặp nhau lần đầu, không biết gì về nhau mà vẫn thấy quyến luyến và muốn ràng buộc vào nhau. ‘’Yêu’’, mà không hay chưa là ‘’thương’’, vì không có những chuỗi ngày kỷ niệm để gắn bó với nhau.

 

Chuơng 2

Năm 1974, khi tôi 17 tuổi và Sài Gòn vẫn còn là một vùng đất của thế giới tự do phương Tây thì tôi gặp dì Thái. Đó là một mẫu người đàn bà đã có một thời con gái Hà nội lẫy lừng trước khi đất nước chia đôi, 1954. Dì Thái đẫy đà, trắng phởn và xinh xẻo trong một chiếc áo phin ngắn trắng mỏng, nói cười một cách tự nhiên dễ dàng và dễ làm thân, trông không khác gì một cô đầm poupoule de France*/những người phụ nữ mủm mỉm của nước Pháp. Buổi tối đầu tiên khi dì đến chơi nhà, mẹ tôi đi vắng. Trong căn bếp rộng, dì ngồi chờ và xin một miếng cau trầu để nhai chơi. Cười khanh khách, dì Thái bảo từ lâu lắm rồi dì không ăn trầu nên giờ thấy say say. Ngạc nhiên tôi nhìn dì. Mầu vôi đỏ tràn ra đôi chút ở hai mép môi một chiếc miệng hồng chúm chím trái tim và một mảng da thịt màu sữa trắng. Một nếp tóc mai còn đen nhánh trôi xuống cong cớn, nhẹ nhàng vuốt nhọn lại trên gò má đầy còn thon vuông mềm. Đột nhiên tôi nghĩ là người đàn bà này có vẻ l y thú để có thể tò mò hỏi những câu chuyện bất ngờ mà không ngại mình có vẻ vô lễ.
Dì với mạ con quen biết nhau từ lúc nào ? Từ lâu lắm rồi, từ hồi ba tụi bây còn sống. Trời đất ơi, từ lúc ba con còn sống ! Nhưng mà là lúc nào, dì làm ơn nói rõ lúc nào.. Thì từ hồi ba mẹ con còn ở ngòai Huế. Ạ, từ lúc còn ở Huế..
            Nghĩa là khi đó còn chưa có tôi.              
Nhưng làm sao mà ba mạ con lại quen với dì ? Lúc đó ba mẹ tụi bây có một phòng trà ca nhạc dancing ngay giữa Huế,
Huế, thật chị em tôi không biết gì về Huế. Vùng tuyến đầu lửa đỏ của những năm tháng dài chiến tranh chống Cộng, mà đất nước chỉ mới thanh bình hơn một năm nay để chúng tôi còn hẹn lại một ngày nào gần đây sẽ đi tới tận quê cha đất mẹ, cho biết Huế.   
gần cầu Tràng tiền. Dì thì mới ở Hà nội vào Trung những năm 1946-1947.. Ạ, nghĩa là sau khi Nhật đuổi Pháp, tràn chiếm Đông dương; rồi Trục quốc xã Nhật thua thế chiến thứ hai 1939-1945, bị Tàu giải giới phải bỏ VN; rồi Tàu đi Pháp về lại Đông dương.. Giỏi, làm sao mày biết ? Thì con học Sử VN. Pháp về lại thì những người như dì chắc là thích lắm. Lại giống như một thời bảo hộ thanh bình, có đua xe đạp, có ông Tây bà Đầm nhẩy đầm trong những hội chợ, có áo dài Le Mur Cát Tường.. Dì có lai Pháp không vậy dì ? Mày giỏi ! Cái gì mày cũng biết. Không. Hahah !!! Không một chút nào sao ?! Sao con thấy dì giống như là .. Hoặc là dì có lai lại ?.. Lúc đó, tao tính đi chơi cho biết  đó biết đây, đi tuốt vào Sài Gòn. Ai ngờ, gặp ba mẹ tụi bây rủ ở lại Huế làm việc chung cho vui. Rồi còn dắt díu nhau cả bọn vào cảng Đà nẵng làm việc .. Ạ, làm việc, mà dì làm việc gì với ba mạ con ? Trời, tao nhảy đầm một cây xanh dờn ở Hà nội, ba mày còn phải lác mắt. Tại mày còn nhỏ nên không biết..
Rồi dì nhìn tôi. Nhìn kỹ tận mặt tôi để đoan chắc tuổi tôi. Rồi dì lắc lắc đầu, bật cười xòa nói, Không, mày còn chưa có trong bụng mẹ mày. Chắc anh chị mày mới biết tao.. Vậy, ba con có biết nhẩy đầm không dì ? Trời ơi, ông chồng Pháp của tao còn phải nể mặt ba mày. Nhẩy đẹp đến dì còn phải mê tơi. Vậy mà con tưởng ba con chỉ biết chơi đàn, hòa nhạc.. Không, ba con nhẩy đẹp lắm. Ổng dạy cho mẹ mày và cho cả dì .. dì gì nhỉ, chị Thúy, chị của mẹ mày.. Dì con không phải tên Thúy, mà là Túy. Bây giờ bả đang ở đâu ? Đang làm gì ? Vẫn còn ở với ông chồng sau của bà ấy chứ ? Hay cũng bỏ nhau nữa rồi ? Ông gì nhỉ ?..
Dì Thái dồn luôn cho một mớ câu hỏi với cái giọng Hà Nội-Saigon, lơ lớ lúc thì ‘’bả’’ lúc thì ‘’bà ấy’’ nói lướt thóang. Những câu hỏi dường như không muốn nghe câu trả lời với cái giọng dì Thái chợt nghe như đổi ra thơn thớt, hời hợt, như nhẹ dạ, làng chơi; bởi vì câu hỏi đầu đã không nhớ đúng tên dì tôi và câu sau thì hỏi luôn chuyện chồng con. Chị em tôi hơi ngẩn ra, cụt hứng.
Chuyện chồng con của một người đàn bà cũng giống như là một yếu tố bảo đảm thanh danh đứng đắn của người đó. Dù sao, đời sống vợ chồng sau của dì tôi cũng đã hơn 20 năm, các anh chị họ tôi cũng vẫn đang có được một mái ấm bố mẹ bình yên, hạnh phúc. Huống hồ những chuyện đó là những câu chuyện của người lớn, và trẻ con thì chỉ biết loáng thoáng.
Lại cũng chỉ mình tôi trả lời cho dì Thái, hơi nhát gừng một chút.
Bởi vì ‘’Ông gì nhỉ ?’’, làm như thể có vài ông, hoặc nhiều ông và không biết là ông nào.
 Câu chuyện ngang đó thì mẹ tôi về. Dì Thái nhổ luôn một bãi nước trầu, rồi như reo hò mừng rỡ :
-A, chị Tuyết đã về đây rồi.. Sao về tối thế chị ? Em đã cố tình tới muộn một chút để chị còn cơm nước xong đã ..
         Mẹ tôi chào hỏi qua loa rồi đi thẳng vào buồng trong thay vấn, cất bóp ví. Dì Thái vẫn hớn
 hở giọng nói, mồm vẫn nhai trầu, nói vọng to lên vào nhà trên cho mẹ tôi nghe :
-Mấy đứa nhỏ đang hỏi em chuyện ngày xưa, tại sao quen biết chị _Chữ ‘’chị’’ được kéo
dài ra rồi dì cười giọng giòn tan_ Em kể mà tụi nó có vẻ không tin .. Mấy đứa này là những đứa
nhỏ nhất của chị chứ gì ? Hèn gì chẳng đứa nào biết chuyện gì sất..
Mẹ tôi bước trở ra. Giọng dì Thái nhỏ bớt lại, gẫy gọn, như nói chuyện riêng :
-Chị Tuyết này, cái thằng Cu Tí trong làng giờ nó ra sao ? Cái thằng ngày đó thổi kèn Saxophone ..
Giọng nói dì Thái có vẻ quan hoài, nghiêm trang. Có thể lại là một câu chuyện của người lớn. Một kẻ ái mộ ha ặc người tình cũ của dì ?    
Mẹ tôi vẫn im lặng, không trả lời dù đang bước đi đến cái phản ngồi trong bếp thì chợt dừng lại. Khuôn mặt hơi ngước lên.
Hỉnh như mẹ tôi giả vờ không nhớ ra ?
Dì Thái nhìn vào mặt mẹ tôi, vẫn giữ giọng như nói riêng : .. thổi cả Trompette. Cái thằng bồ với con Lan ngày đó .. Rồi em ..


Mật tông Cali June07: Mẹ tôi cười với mọi người khi được tra hỏi chuyện ngày xưa : Tại bà Thái đó tên là Huệ Thái.. Ông nhà tôi mới viết chung thành bản nhạc .. Bên này cõi đời thật của tôi với TV Nasa có Giám đốc Robert Crippen tự Rick Santos đang đòi “lấy programme báo dịch”, với Radio KNX-CBS đang kiện cáo với tôi chống “đài địch”, thì tôi bật hát một cách thú vị bài hát trứ danh đó,
Lan Huệ sầu ai Lan Huệ héo ?Lan Huệ sầu đời, trong héo ngoài tươi..
Rồi tôi bảo với Doc, với Stern : Thiên tài Âm nhạc .. của quy vị, của David, của Doc .. thì phải được sử dụng để viết cho, viết về mọi người. Như bố tôi. Viết cho con sen, thằng nhỏ, người phu quét đường .. chứ không phải chỉ có viết cho vợ con, tình yêu tình nhớ.. (Thì quá dễ, nếu quy vị cứ viết cho tôi ..) Bài hát đó, Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài, bố tôi viết cho các cô vũ nữ thì cũng thiên tài giống như ai ? Đố ! Như tranh vẽ của Degas.. Trong âm nhạc Tây phương, có Lime Light của Charlie Chaplin.
Chợt tôi ngộ ra hai câu cuối trong bài hát được lấy làm tựa, ‘’Tóc mai sợi vắn sợi dài. Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm ‘’ là những nếp tóc mai của dì Thái. 
  
 


Mẹ tôi vẫn đứng tại chỗ, vẫn ngẩn mặt lên như suy nghĩ cố nhớ, vẫn im lặng.
Ôh, Mẹ tôi cố tình giả vờ quên.
Giọng dì Thái nhỏ lại hẳn như thầm thì : Tại bao nhiêu năm rồi mà em cứ còn thắc mắc không biết cuộc đời anh chàng đó về sau ra sao.. Vợ con thế nào..
Chừng như dì Thái còn muốn cả xin lỗi mẹ tôi vì đã nói một câu chuyện mà mẹ tôi không đồng y. Vì không nên nói trước mặt chúng tôi ?

 

Hai ngày sau, dì Thái lại tới chơi. Vẫn bóng áo trắng bé nhỏ xuất hiện trong con hẻm đã tối đen mở rộng ra con đường Yên đổ đã khởi sự im vắng; rồi tiếng kẹt cửa của cái cổng sắt đỏ hồng, bước ngang qua tàng cây ổi có ánh chiếu tí đèn đường vàng vọt bên sân hiên nhà tôi, dì Thái đã lơn tơn cười hỏi to tiếng vọng vào bếp :
-Mẹ đã về chưa con ? Dì có chuyện này nói với mẹ ..
 Mẹ tôi cũng chưa về, vẫn còn miệt mài hàng họ mua bán và ba chị em gái tôi, nhỏ nhất và còn lại trong nhà, thì đang chờ mẹ về buổi cơm tối. Dẹp luôn quyển vỡ học của chương trình Tú tài trên tay, tôi như muốn chụp vồ luôn vào dì Thái :
-Chuyện của dì muốn nói với mẹ con thì lát nữa có mẹ con rồi dì nói. Còn bây giờ dì kể tiếp cho tụi con nghe chuyện ngày xưa, hôm nọ bị ngừng ngang ..
-Chuyện gì ? Cho dì xin một miếng trầu đã.
-Chuyện ngày xưa dì đi làm phòng trà khiêu vũ với ba mạ con ở Huế. Chuyện đó làm tụi con thích vì thời kỳ đó của ba mạ con, tụi con không hề biết một chút nào..Tụi con có nghe nói chuyện ba con đem cả nhà vợ dọn vào Đà nẵng, nhưng cũng không biết chuyện làm khiêu vũ trường. Anh chị lớn của con chắc cũng không biết gì hơn, tại lúc đó chỉ mới có một hai người. Dì nói là năm 1946-1947 thì dì gặp ba mạ con, đúng không ? Thời đó giặc giã lộn xộn, hết Pháp đến Nhật, rồi lại Pháp, cóTàu phù có Việt Minh liên tiếp luân phiên ở Việt nam, rồi còn hậu thế chiến khổ đói lung tung .. Việt Nam thì cũng vừa bị nạn đói kinh hoàng nổi tiếng năm Ất dậu 1945 trước đó, bà ngoại con kể chuyện người chết nằm rãi đầy đường


15/7/07_TVSpan Q&A : Thì cũng như Europe ..
Chết đói chết cóng, chết luôn vào văn chương sách truyện ..
 TV Span : Mà Chị Vân có.
DoThái chết ở Âu châu; trong khi VN chết đói với Nhật. Bà ngoại tôi kể là Nhật lấy lúa gạo đốt làm nhiên liệu thế than chạy xe lửa, chở hàng hóa chuyên về Nhật, chạy xuyên qua Tàu; sử truyện Tàu dân gian có nói .. Oh, không khéo tác phẩm này của tôi có thể bị người Nhật tẩy chay ?
Robert Novak đang nói với Bố Span, gật đầu luôn mấy cái.
Không sao, thì họ cũng sẽ nói như tôi, thế hệ ông cha làm sai, thì mình cũng đành phải tha thứ, chấp nhận.. 


làm sao mà có ai thừa cơm rửng mỡ để đi nghe nhạc, nhẩy đầm hở dì ?
-Bởi vậy, nhiều khi cũng ngồi ế  mốc ra, thì tụi tao lại ôm nhau nhảy. Tao khoái nhảy với dì mày.. Nhất là Tango. Không có khách thì ba mày với ban nhạc cứ chơi, còn tao với chị Tuyết, chị Thúy thì dạy cho mấy cô vũ nữ đi mấy cách phăng ra .. Toàn là gái trong làng quê đói ra tỉnh thành kiếm sống ..
Nghe dì Thái nói cứ như chuyện hoặc tranh vẽ Tây phương, có những cô vũ nữ đói gầy, buồn sầu và cả bệ rạc trong ánh đèn mầu. Có những mối tình nghệ sỹ, cũng đói khổ. Dù là của một anh Cu tí, tên nghe như một thằng nhỏ, thằng ở trong làng ?Làng của ai ? Có lẽ là làng An cựu của mẹ tôi ?
Trong khi dì Thái thì trông rất mầu mỡ khỏe mạnh, rất bình thường như một người đàn bà của cơm nước, chồng con lúc bấy giờ tôi gặp; còn bố mẹ tôi thì hoàn toàn đạo đức và nghệ sỹ phong lưu như tôi vẫn nghe mẹ tôi và anh chị tôi kể về một thời ky đã qua của bố mẹ tôi. Điều đó làm tôi thắc mắc cố moi :
-Lúc mà dì gặp ba mạ con thì chỉ mới có một bà chị cả sanh tháng ba 1944, một ông anh sanh tháng giêng 1945. Còn những người khác thì sau đó..
Nói một cách lấp lửng, tôi nhìn dì Thái với một vẻ cố tình ranh mãnh, để đố trí nhớ của dì, để moi thêm chuyện. Người đàn bà mủm mỉm đó nhìn tôi một cách suy nghĩ, hai môi hồng nhạt bắt đầu có tí tia màu đỏ vôi trầu ứa ra, lúng búng :
-Chị đầu của mày có phải tên là, là gì nhỉ .. Bích .. Mắt nó như ben-bét, đúng không.. Con của chị Thúy với ba mày ..
-Không phải Thúy mà là Túy. Dì con tên là Túy. Mộng Túy.
-Tại bả cứ thích nói mình khổ như Thúy Kiều, nên tao cứ hay gọi là Thúy.. Cho bả khoái. Còn thằng anh thì tên là Jacques, con của mẹ mày ..
-Vậy là dì nhớ đúng. Còn những anh chị khác của con, 48, 51, 52 rồi mới tới ba đứa tụi con. Tụi con 9 đứa cả thẩy. Dì có biết luôn các anh chị khác của con không ?
-Có hai đứa nào đó đẻ cùng năm .. Hình như con gái .. giống như Thúy Kiều, Thúy Vân .. Rồi sau đó là tao vào Nam, trước ba má của con ..
Dì lại nói đúng. Tôi chờ dì Thái nói tiếp để có thể tự mình ấn định lại trong bao lâu, những năm tháng giao du thân cận và làm việc của người đàn bà này với bố mẹ tôi; một thời ky mà tôi không hề nghe các anh chị tôi nhắc nhở hay nói về từ ngày bé cho đến bấy giờ.
.. ồ, nhưng mà tụi nó đâu hết rồi ? Mấy đứa con gái được ba mày yêu lắm .. Nhất là cái con nhỏ con của chị Thúy. Tại mẹ nó bỏ đi .. Để nó lại cho bà già mày nuôi.. Ông già mày ngày đó thương bà Thúy lăm. Tao cũng thích bà Thúy.. Tại bả cũng hiền, chứ không khó tính như mẹ mày. Tao nghĩ là có khi ổng còn yêu dì mày hơn là yêu mẹ mầy ..
Chị Châu đang lui cui khời bếp lửa than đỏ để nấu bình nước trà nóng trong góc bếp, quay phắt lại, như muốn sừng sộ :
-Dì nói vậy nghe không phải chút nào ! Dù sao, tụi con là con của má con, tụi con không thích nghe người khác nói rằng ông già mình lại không thương mẹ mình bằng một người đàn bà khác !
Dì Thái hơi ngẩn ra, im bặt. Và cả tôi cũng không ngờ tới phản ứng của chị Châu.
Chuyện người lớn mà, ăn nhằm gì tới lũ con nít thế hệ sau chót như chúng tôi. Huống hồ, người đàn bà này có thể cũng có thành kiến riêng của mình; còn thời gian giao tiếp giữa bà ta và gia đình tôi vẫn chưa moi ra được để xác định lâu mau, nhiều ít để tin hay không tin nữa..
Chị Châu bồi thêm :
-Nếu dì muốn, tụi con cho dì địa chỉ của vợ chồng ông Minh dì Túy để dì liên lạc thẳng với họ. Khỏi qua má con. Còn tụi con, tụi con ghét họ ! Họ không tốt với má con..
Khi đó mẹ tôi vừa trở về, bước vào nhà. Và nghe trọn câu nói của chị Châu.

 

Có lẽ vì thế mà một lúc sau đó và mãi về sau, mỗi khi tôi muốn moi lại chuyện giao du của bố mẹ tôi với dì Thái, dì luôn luôn từ chối, lấy cớ là mẹ tôi không muốn cho trẻ con biết chuyện người lớn ngày xưa; trong khi hỏi bất cứ thứ gì, chuyện gì về đời sống hiện tại của dì Thái là dì phớn phở kể không dấu diếm. Đời chồng Pháp để lại cho dì một đứa con gái sau thời kỳ gặp gỡ bố mẹ tôi; cô ta cũng đang sắp sửa đi Tây với ông bố, mà dì thì không đi để ở lại Việt Nam với một ông chồng Tàu già béo mập mà ốm đau liên miên, nói tiếng Việt còn lơ lớ mà dì cứ phải sửa tới sửa lui những câu nói ngô nghê .. Tôi cũng có đến ngôi nhà gỗ của dì Thái, ở sâu trong một hẻm lao động. Ngôi nhà gỗ đen_ xinh đẹp giữa những mái nhà taule tầm thường xấu xí chung quanh, có dây thừng bện treo lủng lẳng vài giỏ to vuông, hay tròn đầy hoa lá rơi thòng xuống, trước hiên hàng ba; mà dì có vẻ cũng thích thú khi tôi khen đẹp, khen lạ để nói rằng đó là của ông chồng Pháp của dì đã để lại như kỷ niệm.

 

Chương 3

 

Khi tôi 5 tuổi, một trong những buổi chiều khá êm đềm của tuổi thơ tôi vì có được mẹ tôi vẫn ở cùng với chúng tôi tại Saigon; cả nhà vừa mới ngồi vào bàn cơm tối thì dì tôi bước vào. Lũ trẻ con vẫn tiếp tục ăn cho xong để nhường chỗ, trong khi mọi người lớn ngừng đũa để chào đón ‘’bà chị lớn’’ trong họ đã lâu lắm rồi mới từ Nha Trang vào Saigon. Những người lớn trong nhà nghĩa là bà ngoại, mẹ tôi,  ba ông cậu và các anh chị lớn của tôi.
Dì tôi thuộc loại đàn bà cao lớn của Việt Nam. Mặc một chiếc áo dài cổ hở bẹt, kiểu của vợ Cố vấn Ngô Đình Nhu thời Đệ nhất Tổng thống Việt Nam Cộng hòa chế ra một hai năm trước đó; mà loại vải chắc khi sờ vào phải nghe sột soạt dù không nhăn nhúm, có những màu vàng, màu xanh lơ nhẹ, màu lá mạ chín vẽ cong cong trộn lẫn vào nhau kiểu lập thể; và đến gần thì chắc phải bốc mùi nước hoa, mùi keo xịt tóc thơm lừng vương trên áo. Khuôn mặt son phấn và xinh đẹp của một phụ nữ gần 40 vẫn còn trẻ so với tuổi, có một đôi mắt như của gái Nhật, hai hạt hạnh nhân to đầy; và một chiếc mũi kín đáo cao vừa phải, thuộc lọai mũi hiếm có của một phụ nữ thuần giống Việt nam. Mái tóc uốn, vừa cột vừa thả dài xuống quá khỏi ngực to ưỡn, đen nhánh bóng bẩy một chút lớp keo phủ, có một chút vẻ vừa đào hát, vừa hoang dã làm dáng của một Brigitte Bardot thời thượng khi đó. Mẹ tôi cũng đẹp, nhưng hoàn toàn không giống gì cả với bà chị của mình. Có lẽ, trước hết mọi thứ, chính là cái vẻ hơi trần tục, còn đầy nhựa sống và sống tuôn tràn, lơi lả của một phụ nữ đa tình _rất là bắt mắt của dì tôi, mà mẹ tôi không có, đã làm họ khác nhau.
Dì tôi cùng đi vào Saigon với ông chồng sau và không mang bất cứ người con nào theo, nhưng dì bảo chồng dì đang bận, không tới thăm chào gia đình tôi được. Anh chị  em tôi cũng hơi thất vọng một chút vì chúng tôi cũng muốn gặp mặt các anh chị họ con dì.
Những ngọn đèn vàng bầu bóng tròn to đục trắng cao gần sát trên trần nhà sơn trắng được bật lên. Những ngọn đèn đó chỉ được bật lên những khi giỗ Tết hay có khách khứa quan trọng. Những ngọn đèn mà anh chị lớn tôi kể rằng do chính tay bố tôi chọn lựa và thiết kế để không gian căn nhà có vẻ ấm cúng và trang nhã như bên Tây ..


15/7/07_(Hình như) quy vị đang muốn chen vào chữ nghĩa của tôi chứ ?
California / TV Span_Harry Reid, Nghị sỹ đảng Dân chủ, đang nắm đa số phiếu ở Quốc hội Mỹ và Nancy Pelosi, Nghị sỹ thuộc đảng Cộng hòa nhưng có khuynh hướng liên hiệp theo đường lối mới : cười một cái rầm.
TV Span / Phil Gingrey & Brian Bilbray thuộc đảng Cộng hòa nhẹ nhàng phản đối : Chỉ tạm thời nắm đa số thôi..
-Chuyện gì tôi đang viết đây ? À, chuyện Flash Memory, về bố tôi.. Không được đâu. Vì mẹ tôi và gia đình tôi ..(sẽ giữ phần đóng góp chêm văn vào).. quyển sách này, là của gia đình tôi..
TV Span / Nancy Pelosi : Truffaut ?!? */Vậy chứ tại sao Truffaut chen vào được ?
-À, David Trufaut ! Có lúc tôi tưởng Truffaut thay được bố tôi.. Tôi tưởng thôi..
Nancy Pelosi : (Vậy thì ) Prime Minister (Tony Blair) ? ..
-(Blair .. Hẳn nhiên ai cũng biết ..)
H. Reid : I am available.. */ Tôi cũng có thể thích hợp như là nhân vật Bố cô chứ (?!)
-Ộ, quy vị chờ cho tôi viết sơ về bố tôi  (ra sao cho biết) rồi hẳn “available” !
Trên màn ảnh TV, họ bật cười rộ. Một người khác nữa lên tiếng nói về những vetoes sẽ phản đối của tổng thống Bush ..
Kể ra, Harry Reid mà tôi nhận xét có tầm vóc như là Tướng Văn, cũng có thể là Bố tôi lắm chứ.
Blair xuất hiện chớp nhoáng : Anh cũng thích ông lịch sự tử tế đó.. (Còn bà nghị sỹ đó ..) cũng là một  Craaigg’s four */ Cái lò ấp của Craaigg hoặc Craigg chỉ biểu diễn một phùa chơi ..
Phil Gingrey : Còn Mitch nữa, đang ở trong sân .. ( Thế Bô cho cô được không ?)


Những gói quà được giở ra. Lũ trẻ con chúng tôi ăn vội buổi cơm, nhường chỗ ngồi. Trước khi ngồi vào bàn dùng cơm với mọi người, dì hỏi xin mẹ tôi mấy nén nhang để thắp lên bàn thờ bố tôi. Đứng xa xa phía sau lưng dì, tôi nhìn vào đôi giầy kim tuyến xám cao gót, mũi nhọn đế nhọn..
..Hình như đôi giầy như hơi mỏng manh quá dưới đôi bàn chân hơi thô đến phình phọt của dì tôi.. Hình như dì tôi cũng đã xúc động muốn khóc khi đứng khấn khá lâu trước bàn thờ.. Hình như đấy là lần đầu tiên dì tôi lễ bàn thờ bố tôi từ sau đám tang .. Hình như bởi vì giọng dì có vẻ có nước mắt sau đó nên đã làm dịu đi cơn bất bình của người lớn trong nhà, nhất là mẹ tôi và các cậu, vì chồng dì đã không tới chơi chào mọi người. Chuyện của người lớn, bọn chúng tôi con nít không biết được ..
Những người lớn ngồi vào bàn ăn. Bia rượu và những lọn nem chua chả đùm dì mua làm quà được bày ra. Còn chúng tôi, mỗi đứa một thanh đũa quện kẹo mạch nha trong vắt, chỉ thấy bán trên con đường đi ra Trung, ra Nha Trang.
Giọng nói Huế rặt của mọi người lớn trong gia đình tôi như nổ ran lên mỗi khi hội họp đông người, nóng ấm như những ngọn đèn vàng khách khứa _không, hơn thế nữa, một lò lửa than đang cháy to, nổ phun lửa ngọn than bắn lách tách;

TV Span 2 / PG&E Energy direction : Another Program */ Một chương trình hay điều gì khác nữa chứ ?
Giỏi ! Quy vị đã đóan được tôi tính viết hai điều tương phản.


trong khi cũng vẫn giọng nói của cũng những người lớn đó, trong đêm khuya vắng, khi từng nguời nói với nhau như nói một mình, thì nhẹ và mỏng manh như một tiếng thở dài_ như một bếp lửa đã gần tàn đầy tro than, chỉ leo lét một hai nhúm than hồng phải thổi lên mới thấy lửa.
            Chẳng hiểu những người lớn nói những chuyện gì, tôi nghe không ra..
Chợt giọng Huế nói trầm ấm nhưng rất vang đầy của dì tôi nổi lên rõ rệt :
-Mấy cậu mà cứ còn suy nghĩ cái điệu nớ thì thiệt chị em cũng khó gặp nhau, chứ răng nữa !.. Biểu sao mà ông Minh không chịu tới đây.. Ổng chồng tôi thà nằm dài ra chờ tôi ở khách sạn chứ không chịu tới đây mô !
            Giọng Huế của mẹ tôi, thanh mảnh như tiếng dế đêm, cũng cố chen vào như đã phải gân cổ lên nói :
            -Chớ không phải vì ông Minh không muốn thấy chị lễ lạy bàn thờ anh Mưu, mà cấm chị thì cũng không được mô, nên ổng mới không dám vác mặt tới sao ?!
            Giọng cậu Ngật, thuộc loại Huế rặt vì còn thanh so với những ông cậu khác :
            -Cấm răng được mà cấm !
            Giọng cậu Ngật giống như vài nhịp roi mây quất khe khẽ nhè nhẹ xuống phản gỗ khởi sự dọa nạt tra hỏi anh Trọng với những con lăng quăng của ảnh. Có khi ngọn roi được cất đi. Có khi sẽ vun vút quất mạnh vào người..  
            Dì tôi nói như át giọng mọi người bằng cái giọng Huế quyền uy vang đầy của dì :
            -Tuyết với Ngật nói rứa không được ! Dù có ra chi thì chi, ông Minh cũng là chồng tôi bây giờ !
            Mẹ tôi giọng cáu bực, tiếng nói bớt trong thanh đi :
            -Chị nói như ri, chẳng hóa ra chị đã phải trốn lén ông Minh để mò tới đây răng ?! Nếu có mặt ổng, chắc chị đã không dám lạy bàn thờ ba tụi nó như rứa ?!? 
            Cậu Bảo, giọng Huế đục oang oang ngang với một con ễnh ương kêu đêm :
            -Nếu đã coi chị như là chồng là vợ, thì ngay cả ông Minh cũng phải vác mặt tới đây để lạy bàn thờ anh Mưu ! Như là anh em cột chèo thì người xứ mô cũng phải lễ lạy người chết chứ mô mà trốn mất mặt như ri !
            Câu chuyện chợt nhỏ xuống lại. Tôi lại nghe không ra.
.. Những câu chuyện của người lớn hình như nghe giống như những chuyện trò của giun dế, cóc nhái ban đêm. Chợt rân to lên, chợt nhỏ lại, rồi im mất hoặc rĩ rã. Bọn chúng tôi con nít không thể biết được tại sao và cũng không thể biết chuyện của người lớn.
Chị em tôi bỏ quên những người lớn trong phòng ăn để ra hàng hiên chơi banh đũa với bó đũa mun đen không sướt tay, cũng chỉ thấy bán trên con đường Saigon ra Trung, từ Nha Trang vào Nam mà dì tôi mua làm quà.

            MT Cali 30June07_Chợt tôi ngộ sự. Ôh ! Mọi người cứ muốn chen vào viết chung chữ  nghĩa của tôi, bất kể chuyện gì .. Những tác phẩm văn chương cùng viết với mọi người, viết cho mọi người, vì mọi người mà viết.
Một người nào đó, hình như Pierre TV France 3 nói : Rồi cô ta sẽ thống nhất chĩnh đổi tác phẩm này ..(Bây giờ cô ta cứ viết cái đã ).. Có một tí trẻ con mù mờ của W. Faulkner những chapitres của tuổi thơ.. Có Proust cà kê huyên thuyên từ chuyện này qua chuyện kia của một tuổi lớn .. Có những điều của chính cô ta sáng tạo ra, chưa từng ai viết trước đó ..


Ty đang ạch đụi bốc một vài thanh đũa với những cú banh dội không thẳng thớm cao vừa tầm, chị Châu thì đã tiến sang đến cách chuyền tay mấy vòng với cả bó đũa chỉ trong một cú dội banh; còn tôi đang chờ đến phiên mình chơi ..
-Mệ nói cái chi lạ rứa ?! Lúc con ra đi, con có để lại tiền bạc chứ có lận đem đi Mỹ hết cả mô ! Nói cái chi thì nói ..
Lại giọng Huế trầm ấm rất vang, đầy quyền uy của dì tôi_ mà các anh chị tôi vẫn thường cho là giọng dì nghe sang cả, nổi to lên bất ngờ làm lũ trẻ chúng tôi ngạc nhiên lắng nghe. Mẹ tôi cắt luôn lời dì tôi với cái giọng trong thanh :
-Chị quên rồi ! Lúc tôi với Mệ, với anh Mưu nghe lời chị bồng con trống chó đem cả gia đình bỏ Huế vô Đà Nẵng, năm 46-47, chị nói chị ở lại bán nhà, bán hàng họ, bán tủ bơi bàn ghế, đồ đạc rồi sẽ gởi dần hoặc mang tiền vô sau .. Ai dè chờ hoài không thấy chút tiền chi mô. Đùng một cái, chị na cái bụng bầu con Kiều về.. Vô Đà Nẵng, đẻ con Kiều con Vân xong, đang tạo dựng vừa hơi yên chỗ, chị lại xúi anh Mưu bỏ Đà Nẵng đùm đề dắt díu vô Saigon, lập sự nghiệp khác. To hơn, lớn hơn .. Cũng vì anh Mưu nghe lời chị mà cả nhà phải đi vô trước, chứ tôi đâu có muốn đi.. Lúc đó tôi đã muốn quay về lại Huế, sống một mình thì sống, có sợ chi mô.. Tại chị nói ngon nói ngọt, không nghe lời chị thì chị xỉu lên xỉu xuống, giả chết, chết giả .. Rồi chị thách thức .. Mạnh chị chị kéo, mạnh tôi tôi lôi

17/07/07_KNX : Còn Brigitte Bardot ?
-Tôi nghĩ với BB, Bố tôi đã tìm thấy một người bạn trong tình yêu. Trong khi hai đời vợ chồng với dì và mẹ tôi thì chỉ là vợ chồng (?).


để coi ai dành được ảnh .. Anh Mưu cũng đã bị dằn co quá sức; vậy mà Mệ bây giờ cứ không tin lời tôi kể. Nghe lời chị thì cả nhà như bị chị dụ dỗ gạt gẫm, rồi cũng chẳng thấy chị vô theo .. Cả nhà sống tạm sống bợ chờ chị. Chờ hoài chờ hủy rồi bị kẹt luôn ở Saigon cho tới giờ ..
Giọng mẹ tôi nghe có tiếng khóc như uất ức.Rồi tiếng hỉ mũi, mà vẫn không ngừng nói.
.. Bây giờ Mệ cứ đòi cả nhà đi về Huế lại, cứ trách móc tôi ôm anh Mưu, nghe lời anh bỏ Huế mà đi .. Làm răng mà về Huế được nữa ?! Nhà đâu cửa đâu ?! Tiền bạc thì chị không nhả cho một cắc. Lấy chi mà sống ?! Tôi giờ nách một đàn con, lo không xuể nữa rồi ! Còn chị thì cứ sa đà ngâm ngán theo ông Minh, không đoái hoài chi tới ai ..
Có lẽ tại mẹ tôi khóc, nên dì tôi dịu nhỏ giọng lại, dù giọng nói vẫn trầm ấm vang rền :
-Ông Minh mô mà có dính líu chi tới chuyện tiền bạc nhà cửa của Ôn của Mệ, của gia đình mình.. Ổng là người quang minh chính đại. Tuyết đừng nói rứa mà tội nghiệp ổng. Ổng chỉ có mỗi cái tội là yêu thương tôi thật tình thì tôi cũng phải hết lòng với ổng, nên bị cả nhà mình ghét bỏ..
-Rứa tiền bạc của cải tậu dựng của anh Mưu với chị, với chị Tuyết thì chị cất vô chỗ mô rồi ?.. Đó là chưa nói đên tiền bán nhà của Ôn Mệ ..
Cậu Ngật cứ từ từ nói.
Ngọn roi mây nhịp ở đầu vuốt nhọn của nó những nhịp roi nhiều hơn, gần hơn, nhưng vẫn còn trên phản gỗ.
-Nhà thì còn đó, tiền họ chưa chung hết. Còn tiền bạc thì tôi cũng phải ăn, phải sống chứ, mấy người nói chi lạ rứa ?! Xài thì phải mòn, phải hết chứ ..
-Ông Minh không dụ dỗ chị tiêu xài tiền bạc cho ổng thì làm răng một mình chị mà xài cho hết được .. Chị nói thật đi, cho tụi tôi biết mà còn tính cho chị. Ổng thấy chị có tiền bạc, biết làm ăn nên còn o bế, ôm ấp chị. Ngày nào chị hết tiền của hoặc làm ăn không ra rồi mới biết tay ổng. Không chừng lại ôm một lũ con không cha về báo cô Mệ với tụi tôi. Chị cũng đã có những đứa con không cha rồi, chứ đâu phải không ..  
Giọng cậu Bảo xấn xổ xen vào oang oang lệnh vỡ.
..Như vài con ễnh ương cùng cất giọng kêu lên làm lũ trẻ con hoảng hồn vì chúng có thể nhảy phốc cao lên ra khỏi hang rồi rơi xuống trúng vào người nào thì người đó sẽ bị dính những mụn cóc ghẻ màu xanh của chúng. Anh Thủy có lần cắt nghĩa những tiếng ễnh ương kêu như thế. Nhưng tại sao các cậu cứ luôn luôn gọi bố tôi bằng ‘’anh’’, như anh em trong nhà; trong khi luôn luôn gọi dượng Minh bằng ‘’ông’,’ như gọi một người xa lạ ?Hình như các cậu có vẻ cũng sợ hãi dượng Minh ?
Dì tôi thật sự nổi giận khi đập tay xuống bàn ăn. Một cái chén rơi xuống đất vỡ đôi :
-Nói cho mấy người biết, ông Minh thuơng yêu tôi nhiều hơn là ông Mưu. Ổng xả thân dốc lòng dốc y vì tôi trong mọi chuyện mà tôi nhờ..
Rồi dì tôi đứng bật dậy, cũng hỉ mũi xồn xột :
..  vì đang khóc mà giọng nói như muốn quăng cái bốp cái chén đã vỡ đang nằm dưới đất vào mặt cậu Ngật, cậu Bảo dữ tợn, chỉ chừa mỗi cậu Tân  :
.. Biểu sao mà tôi không bỏ ông Mưu để lấy ổng. Tôi không một chút ân hận tiếc nuối là đã để bỏ ông Mưu để đi theo ông Minh !
Còn mẹ tôi ? Còn Mệ ?
Bà ngoại tôi gào lên, cũng giọng Huế rặt nhưng đục :
-Thôi, làm ơn câm cái họng lại hết đi nờ. Cứ ráp vô nhau là cãi ỏm lên rồi cũng chẳng được tích sự chi mô. Coi chừng con Túy lại ngã ra chết giả bây chừ ..Tôi muốn đi về lại Huế vì ở Huế, mười đời không rời cánh tay; trong khi ở bất cứ chỗ mô cũng không được như rứa .. Như bi chừ đây, chị em mấy người mới có một đời mà đã muốn đứt lìa bỏ nhau ..
Rồi Mệ tôi cũng khóc.
.. Tại Mệ tôi thấy dì tôi khóc và có thể ngã ra chết giả nên thương dì hơn mẹ tôi ? Mà chết giả là giả chết hay nghĩa là gì ? Giả bộ chết thì có gì mà sợ ?Trong lúc tất cả mọi con ễnh uơng cùng kêu rân lên như..
Cậu Bảo cũng đang gào lên oang oang tranh với Mệ :  
-Không, tôi nói thật với Mệ ! Tại thằng cha Minh là một thằng cha lưu manh, sở khanh, chỉ giỏi cái mã đẹp trai ăn chơi đàng điếm để đi chim gái .. Chim vợ người, thì chỉ giỏi mèo mã gà đồng, rồi sống bám váy đàn bà chứ có hay ho tài giỏi gì mà Mệ cứ động một chút là bênh chầm chập !.. Anh Mưu ngày xưa còn là nghệ sỹ. Còn lão Minh chẳng là cái  thớ chi ! Con lão đẻ ra lão còn không thương không lo, thì nói chi đến con riêng của chị Túy, con anh Mưu..
Dì tôi chụp luôn cái xắc tay, mặt đanh lại :
-Tôi cấm cậu nói năng cái lối hỗn hào như rứa !
Rồi dì bật khóc, bước nhanh ra cửa, ngang qua chỗ chúng tôi đã ngừng chơi banh đũa từ khi người lớn to tiếng; giờ táo tác dạt ra lấy chỗ cho dì đi. Đi như một người chạy trốn, những câu rủa vói của cậu Bảo :
-Chị liệu cái thần hồn ! Không thôi lũ con chị đẻ với thằng cha đó rồi cũng rặt một lứa lưu manh, đểu cáng chứ chẳng khá gì hơn ai ..  
 Người lớn thật là khó hiểu. Các cậu vẫn thường dữ tợn, nghiêm khắc đánh đập anh chị em tôi; mà rồi cũng không vì thế để thấy thương các anh chị họ con dì tôi, có đủ bố mẹ  ?!? 
-Kệ mụ nội cha cố tổ thằng Trần Mưu. Nó đội mồ đội mã sống dậy mà lo cho lũ con nó ! Tau khỏi phải lo, khỏi phải gánh. Còn con tau thì tau phải lo phải thương cho thân nó ..
Bà ngoại tôi gào khóc kể, khóc kể. Giọng hết đục.
.. Không chỉ giọng nói mà cả những giọt nước mắt, tiếng hỉ mũi nghe cũng rặt Huế.
Mẹ tôi cũng khóc, cũng nói. Giọng cứ nhỏ xíu trong thanh.
.. Cái giọng Huế mà mẹ tôi cũng có phần hãnh diện vì uống nước sông Hương bên đục bên trong gì đó..

 

 

 

 

Chương 4 - 6 ....
Ngõ ra .....