Trần Nghi Hoàng

HỐT HOẢNG NHỮNG CƠN MƯA
(Tặng TTBG)

hốt hoảng những cơn mưa
và sấm sét
từ cửa sổ đường Số Hai
em mở lời
khai chiến
với cuộc đời vô đạo
mất tăm
những phím computer nổ tung
dưới những ngón tay em
phán xét

mưa đã ngưng
buổi chiều mặt trời mọc
vệt khói từ chiếc phi cơ phản lực
để lại một vệt mây xám mốc
trên nền trời tím

em ôm trái tim của em
vắt từng giọt máu cho từng chiếc lá vàng
cuối cùng
của đầu mùa đông thế kỷ
rồi cất lời ngợi ca
những con người thiên tài đã chết

tôi không phải thiên tài
và tôi chưa đã chết