Ôi những người 
khóc lẻ loi một ḿnh

                                 

                                   (Tâm Bút Trần Thị Bông Giấy)

Trích “MỘT TRUYỆN DÀI KHÔNG CÓ TÊN Tập II

 

           

Một ngày giữa tháng 8/1991, chợt đọc thấy trên báo cái tin Phạm Đ́nh Chương vừa mới từ trần, trái tim tôi chợt như thắt lại trong một thoáng bàng hoàng xúc động. H́nh ảnh người nhạc sĩ cao gầy với giọng nói Hà Nội trong một lần gặp đă xa bỗng trở về nhanh trong trí. Cái kỷ niệm từ lâu nằm im một góc khiêm nhường trong kư ức, bấy giờ bất ngờ rơ ra trên từng nét. Trong cùng lúc, cơ hồ những gịng nhạc trữ t́nh của anh vang dội bên tai làm gợi nhớ cả một thời tuổi trẻ thắm tươi.

*

* *

Tháng 12/1975 (dạo vừa mới đi vào đời Nguyễn), một đêm trời Sàig̣n có những cơn gió lạnh heo heo, tôi được Duy Quang mời đến nhà uống rượu. Khi ấy, tôi đang hợp tác với ban nhạc của Duy Quang trong vai tṛ một nghệ sĩ biểu diễn đàn violon. Những cuộc rượu họp mặt bè bạn sau các giờ tập dượt hay tŕnh diễn vẫn xảy ra với chúng tôi, phần lớn là tại nhà Duy Quang. Tuy nhiên cuộc rượu đêm trong tháng 12/ 1975 ấy lại có phần khác.

Khi tôi đến vào lúc 7 giờ tối th́ đă thấy mọi người tề tựu đông đủ. Duy Quang cười với tôi:

“Anh em ai cũng chờ mỗi ḿnh Thu Vân.” 

Tôi lúng túng thốt lời xin lỗi, và nghe Duy Quang nói:

“Hôm nay có cả d́ Thanh và cậu Chương đến chơi với bọn ḿnh.” 

Tôi đảo nhanh một ṿng mắt, thấy ngoài những khuôn mặt bạn bè quen thuộc, c̣n có cả sự  hiện diện của nữ ca sĩ Thái Thanh và nhạc sĩ Phạm Đ́nh Chương. Hai bàn rượu được đặt nơi hai vị trí kề nhau trong cái sân rộng. Chiếc bàn thấp bao gồm tất cả bọn trẻ trong ban nhạc, độ khoảng 10 người. Chiếc bàn cao và hẹp bản hơn chỉ hiện diện Thái Thanh, Phạm Đ́nh Chương và anh Nguyễn Quang Vui, nhạc sĩ kèn saxo ténor lớn tuổi nhất trong đám. Duy Quang kề tai tôi, nói nhỏ:

“Quang quí Thu Vân nên mời Thu Vân ngồi cùng bàn với d́ Thanh và cậu Chương.” 

Thái Thanh nở nụ cười ấm áp. Và Phạm Đ́nh Chương gật đầu chào tôi, vẻ kín đáo e dè. Trong nhiều cuộc thâu thanh với các ban nhạc Phạm Mạnh Cương, Hoàng Trọng, Vũ Thành dạo trước, tôi đă có nhiều dịp gặp Thái Thanh, nhưng chưa lần nào gặp Phạm Đ́nh Chương. Gịng nhạc của anh lại là một trong rất ít gịng nhạc VN được tôi ưa thích. V́ vậy, tôi hơi có chút ngại ngần khi được xếp ngồi cạnh con người đă viết lên những bản t́nh ca có khả năng làm rung động trái tim tôi một thời tuổi nhỏ. Tôi không dám nh́n anh, trong óc ngẫm nhanh những bài hát của anh.

Phạm Đ́nh Chương không nói ǵ, chỉ ngồi im uống rượu, nh́n bọn tuổi trẻ chung quanh cười đùa ca hát. Trông anh có vẻ xa lạ cô đơn trong đám đông (có 1uôn cả tôi) không cùng một thế hệ với anh. Tôi nghe trong ḷng dậy lên chút ǵ ái ngại cho anh. Vẻ mặt anh như già và mệt mỏi lắm trước những tiếng cười tiếng nói không ngớt. Tuy vậy, anh tỏ ra rất tế nhị. Ngồi cạnh tôi, anh hay nhỏ nhẹ mời tôi những miếng ăn ngon, hoặc tiếp rượu vào cốc của tôi.

Tháng 12 năm 1975, tôi c̣n rất trẻ, v́ vậy cũng không thoát ra ngoài những tṛ nghịch ngợm như đám bạn cùng lứa. Trong ban nhạc Duy Quang, tôi được tất cả ân cần quư mến. Tiếng đàn và cả cái “tài” uống rượu không say đă giúp tôi tạo nên vị thế này. Trên các bài bản, tôi luôn luôn giữ phần độc tấu. Tại các buổi rượu khuya sau giờ tŕnh diễn, cũng chỉ tôi là người nữ duy nhất c̣n ngồi lại với cả đám bạn trai.

Trong buổi tiệc đêm tháng 12/1975 ấy, mỗi khi được Phạm Đ́nh Chương tiếp thêm rượu vào cốc của ḿnh, tôi đều nói “Cảm ơn anh Chương”. Điều này đă làm cho anh Nguyễn Quang Vui lưu ư và buông lời cḥng ghẹo:

“Có phải Thu Vân muốn làm ‘mợ’ Duy Quang bên mới gọi cậu Chương bằng ‘anh’ như vậy?” 

Tôi thấy Phạm Đ́nh Chương mỉm cười lúng túng và cả nhóm Duy Quang cũng mỉm cười chờ nghe câu đáp. Tôi thản nhiên nói:

“Tại sao Thu Vân phải gọi anh Chương bằng cậu trong khi giữa hai người chẳng có chút nào họ hàng giây mơ rễ má?” 

Phạm Đ́nh Chương búng tay một cái, bật lên lời khen ngợi:

“Hay! Thu Vân hay lắm! Thông minh và thành thật một cách rất độc đáo!” 

Tôi quay nh́n anh, thoáng nở nụ cười diễu cợt:

“Hơn nữa, trông anh ấy c̣n trẻ chán dầu Thu Vân biết anh hơn ḿnh nhiều tuổi. Vậy hà cớ ǵ anh ấy lại không thể được một người con gái xa lạ gọi bằng anh?”

 Cả bọn vỗ tay reo. Tôi đưa năm ngón trái vuốt những lọn tóc đang x̣a ra trước trán:

“Phải không các bạn?”

Dăm bảy tiếng người cùng la một lúc:

“Phải quá đi thôi!”

Thái Thanh nở nụ cười thú vị. C̣n Phạm Đ́nh Chương giơ cao ly rượu trong tay, khẽ nghiêng người ra dáng mời tôi. Tôi đưa ly của ḿnh cụng nhẹ ly anh. Tiếng thủy tinh chạm nhau, những hạt nước đá lăn tăn giao động trong làn rượu đỏ.

Đến một lúc, bạn bè yêu cầu được nghe tôi đàn. Duy Quang nhanh nhẹn đứng lên mở hộp, lấy cây violon đưa tôi. Quay sang Thái Thanh và Phạm Đ́nh Chương, Duy Quang nói:

“D́ Thanh và cậu Chương phải nghe Thu Vân kéo violon. Đă lắm! Tiếng đàn làm chết tâm tư cả đám bọn cháu!”

Anh Nguyễn Quang Vui đệm tiếp:

“Mà Phan Kiên là kẻ chết nặng nhất. Dù Phan Kiên không biết uống rượu nhưng hễ bất cứ lúc nào nghe Thu Vân đàn, Phan Kiên cũng đều tỏ ra như đang rất phê!” (Phan Kiên là anh bạn chơi guitare basse trong ban nhạc.)

 

Vừa thoa colophane vào cây archet, tôi vừa nói:

“Anh đi qua đời em

Không nhớ ǵ sao em?”

 Và cười nhẹ:

“Bản đầu tiên sẽ là Người Đi Qua Đời Tôi. Tác giả những gịng nhạc tha thiết ấy đang có mặt tại đây nên Thu Vân xin được hân hạnh múa ŕu qua mắt thợ.”

Uống trọn ly rượu Duy Cường vừa mang đến xong, tôi cất lên tiếng đàn trầm bổng. Duy  Quang ôm guitare đệm theo.

Trời đêm sáng trăng. Chiếc sân rộng trải đầy ánh bạc. Tiếng violon ngân lên tha thiết. Mạch máu trong người tôi cơ hồ chảy mạnh hơn.

Tháng 12/1975, tôi bỏ Dalat, bỏ sân khấu Duy Tân ra đi chưa bao lâu trước đó. Âm nhạc, ánh đèn, những tràng pháo tay khán giả… tất cả như c̣n vọng vang trong trí nhớ. Một nỗi đau nhức dậy lên trong tim, ḥa theo men rượu, làm thành từng chuỗi âm thanh nức nở. Các người bạn ngồi cúi đầu, trầm lắng. Tiếng guitare dịu dàng, nhè nhẹ đuổi theo tiếng violon cao vút phát ra từ những ngón tay tôi.

Tôi ngước nh́n lên bầu trời đầy ánh sáng trăng, cây archet trong tay gh́m mạnh trên bốn sợi giây, làm bật vang những tiếng ḷng tê điếng. Ḷng tôi đó, dễ đă lâu chẳng mấy khi c̣n dịp phô bày cùng ai khác. Bấy giờ, trong một lúc thật nhanh, tôi tưởng như đang cùng với cây violon bay bổng vào vùng trời nào thân thiết đă khuất ch́m trong quá khứ xa xôi…

 

 

Khi tôi đang dạo Nửa Hồn Thương Đau, đột nhiên thấy Phạm Đ́nh Chương rời bàn rượu đứng lên, đến cạnh Duy Quang, đưa tay đỡ lấy cây guitare trên tay Quang và nói:

“Tiếng violon truyền cảm cỡ này phải để chính tay cậu đệm mới đúng. Cháu c̣n non lắm!”

Thế là anh đệm cho tôi. Bản này tiếp nối bản kia. Say mê, hứng thú. Và quả t́nh tôi nghe hứng thú thật khi ḥa nhạc với Phạm Đ́nh Chương, một điều không phải dễ t́m đối với một tay violoniste như tôi. Giọng đàn anh ngọt ngào điêu luyện. Cái dáng gầy gầy với khuôn mặt xương xương đă vẽ lên trên anh h́nh ảnh một người nghệ sĩ độc đáo. Nơi anh toát ra cả một trời cô đơn đau khổ. Tôi nhớ lại những điều đă biết về anh và nữ ca sĩ Khánh Ngọc… Có một nỗi cảm thông chan ḥa trong tiếng violon buồn bă của tôi.

 

Lúc đă rất khuya, anh Nguyễn Quang Vui đưa tôi và Phạm Đ́nh Chương về bằng chiếc Toyota 360 của anh. Tôi ngồi giữa hai người nơi băng ghế trước. Đường phố Sàig̣n nửa đêm về sáng mang đầy nét hoang vu quạnh quẽ. Cuộc đổi đời tàn khốc đă hầu như rút hết trọn sinh khí ban đêm.

Một lúc, tôi nghe Phạm Đ́nh Chương nói:

“Tôi già như thế này, cô đơn đă đành, Thu Vân c̣n quá trẻ, tại sao cũng cô đơn dường ấy?”

Tôi thấy ngạc nhiên v́ lời nhận xét đó. Từ rất lâu rồi, chưa một lần tôi tự đặt với ḿnh hai chữ “cô đơn”. Cuộc sống phiêu lăng từ thành phố này sang thành phố khác, cây đàn violon, sân khấu, ánh đèn, những tràng pháo tay rộn ră, những cuộc vui thâu đêm suốt sáng… đă khiến tôi không c̣n th́ giờ để nghĩ rằng ḿnh có cô đơn hay không nữa?

Đêm trong tháng 12/1975 ấy, giữa đường khuya Sài- g̣n với nhiều cơn gió lạnh làm se ḷng những con người c̣n đang lang thang hè phố (như tôi, như Phạm Đ́nh Chương và cả như anh bạn nhạc sĩ), lời nhận xét của Phạm Đ́nh Chương đối với tôi, quả là một khám phá bất ngờ nhưng thật nhiều thú vị. Tôi quay nghiêng hỏi anh:

“Điều ǵ khiến cho anh nghĩ rằng Thu Vân cô đơn cơ chứ?”

Phạm Đ́nh Chương đáp, thái độ hững hờ nhưng giọng nói vô cùng ấm áp:

“Phải là một kẻ không có trái tim mới không nhận ra được nỗi cô đơn đầy dẫy trong tiếng violon và trên cách thế uống rượu của Thu Vân.”

*

* *

Kỷ niệm về Phạm Đ́nh Chương, với tôi chỉ có vậy. Tôi không biết ǵ về đời riêng của anh ngoài những điều đă biết qua báo chí thời cũ. Tôi cũng chỉ gặp anh trong đời vào cái lần duy nhất ấy. Tuy nhiên mỗi khi nghĩ lại đêm uống rượu kéo violon tại nhà Duy Quang, hay là nghe đâu đó một bản nhạc của Phạm Đ́nh Chương là tôi lại thấm được hai chữ Cô Đơn anh đă nhận xét về tôi.

Sự cô đơn vừa kể, tôi cũng đặt để lên cho chính Phạm Đ́nh Chương như một nét đặc thù của anh, khó có người trùng giống. Một thứ định mệnh đặc biệt, Thượng Đế chỉ dành riêng cho những kẻ tài hoa. Không bất cứ lư do ǵ để tôi giải thích được tại sao tôi lại nghĩ như vậy. Đó chỉ là “sự cảm” trong trái tim người nghệ sĩ. Và sự cảm này, tôi tin rằng đúng.

V́ vậy, nghĩ về Phạm Đ́nh Chương là tôi lại liên tưởng ngay đến hai chữ “Tài Hoa”“Cô Đơn”.

 

 

(San Jose, Cali, tháng 10/1991)

[]